Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

Hà Nội và em



Em giống như là Hà Nội,
Đang vui nói buồn được ngay
Bên nhau được một ít ngày
Lại xa cách dài đằng đẵng.

Hà Nội những ngày em vắng,
Cứ nắng rồi mưa được ngay
Đương nắng vàng, bỗng heo may
Cái hiên cũ xào xạc gió.

Hà Nội những ngày bỏ ngỏ,
Vì thiếu vắng đi một ai
Lúc xa chẳng cần đúng sai
Chỉ mong gần thêm chút nữa.

Hà Nội chỉ còn một nửa,
Còn một nửa đi lung tung^^
Để tìm mảnh ghép cuối cùng
Ấm trong những ngày chợt gió.

Hà Nội mong chờ em đó,
Có muốn về ngay không thôi?
Em là Hà Nội của tôi
Thoắt nắng mưa ngay được đấy!

Hà Nội của tôi có thấy,
Trời chuyển lạnh rồi đấy không?
Nắng thu làm má thêm hồng
Heo may nói gì thêm nhớ?

Dẫu biết chỉ là cái cớ,
Để mong em về, vậy thôi
Cứ là Hà Nội của tôi
Sáng nắng chiều mưa, em nhé!;)


Minh Anh.

Nhớ nhà



Mẹ,
Con muốn về
Dù chỉ đứng lặng lẽ sau nhà
Và rất muốn một lần gục đầu vào vai áo Mẹ.

Mẹ,
Con viết những dòng này khi nước mắt rơi khe khẽ
Nếu được, hãy bảo con phải sống ra sao?
Con phải sống thế nào,
Để người đời yêu con chân thành hơn hả Mẹ?

Không chỉ một lần, con ước mình còn bé,
Chỉ để vui cười, không phải nghĩ xa xôi
Những giấc mơ thuở lũn cũn vừa mới đây thôi,
Ước được lớn để đi xa hơn mái nhà của Mẹ...
- Con xin lỗi, giờ con biết sai rồi!

Cái cây Mẹ chăm giờ cũng đã nảy chồi
Sẽ học cách biết che mưa che nắng
Sẽ học cách nuốt cay đắng vào lòng trĩu nặng
Biết chở che cho những bé bỏng dấu yêu...

Con biết con còn phải học nhiều điều,
Học để vui, để mỗi ngày đều là hạnh phúc
Những buồn đau, những lo lắng, những ảo tưởng dễ làm người ta ngã gục,
Tin con đi, con sẽ cố gắng mà!

Những lúc con buồn, lòng vẫn hướng về nhà
Nơi ấy là bình yên dưới hiên nhà của Mẹ
Hãy cùng Cha, khỏe mạnh mỗi ngày Mẹ nhé!
Để lúc buồn đau, con có chỗ tựa vào.


Hà Nội, mùa Đông 2015.

Minh Anh.

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Nào cùng mặc mưa bay



1. Dạo này Hà Nội mưa nhiều,
Cũng giống em, buồn nhiều anh ạ!
Có những lúc muốn bỏ đi, tới những miền xa xôi quá
Bất kể nơi đó là nắng hay mưa.
Sao em không thể an yên như những ngày xưa?
Sao không thể thanh thản lạ lùng như giọt nước rơi bên hiên nhà không ngớt?
Niềm vui dẫu không cần nhiều, dẫu chỉ cần thưa thớt
Nhưng phải đủ để người ta gắng gượng dậy sau những u buồn.
Hạnh phúc mỏng manh tựa những cánh chuồn chuồn
Bay chao nghiêng trong những chiều lộng gió
Em ước gì mình chỉ bằng cọng cỏ
Gắng để bớt âu sầu.
Ôi những ngày mưa, đứng tựa cửa buồn rầu
Em phải làm sao để giữ mình đừng thay đổi?
Phải làm sao để anh như ngày xưa, từng bối rối?
Biết yêu anh và biết để anh yêu?

2. Dạo này Hà Nội hay mưa
Giống em, buồn quá nhiều anh ạ!
Lúc buồn người ta muốn bỏ lại những ngày nắng, mơ những miền xa xôi quá
Dẫu rằng nơi ấy vẫn mưa...
Thực ra khi đã muốn đi, thì xá gì nơi ấy liệu có nắng hay chưa?
Giống nỗi buồn đâu chờ đợi người ta hết vui thì mới tới
Ràng buộc nào cũng lằn lên, thít chặt khiến người ta muốn nới
Đứng trong mưa sao vẫn ước một trận mưa rào?
Ngày tháng cứ trôi dẫu có ở nơi nào
Sao không là anh khiến em yên lòng những ngày bão nổi?
Sao không là em của những ngày xưa khiến anh bối rối?
Sao gần cạnh nhau mà vẫn thấy mưa bay?
Mong được là mình của ngày xưa cho tới mãi mãi sau này
Dẫu em già đi và anh không còn trẻ
Chỉ cần nghĩ về nhau, thấy yên bình mãi nhé,
Rồi chúng mình cùng mặc mưa bay!



Hà Nội, Thu 2015.

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Chúng ta rồi sẽ ổn thôi







Rồi em sẽ sống cuộc đời của chị
Chỉ biết soi gương, thắp nến, đợi chờ
Ngoài khung cửa là hờ hững, ơ thờ
Và nhiều thứ chắc hẳn không thể nào mình buồn cho hết được...

Em không biết nếu mỗi chúng mình có được một điều ước
Chúng mình sẽ ước gì đây
Một ngôi nhà tỏa nắng tận chân mây?
Hay những cánh dù là là mặt đất?
Em không rõ những buổi chiều tà, những sớm mai tỉnh giấc
Sẽ còn lại điều gì mà mình không thể quên?
Đám đàn bà quanh quẩn với ước vọng không tên
Cùng những nỗi buồn ít nhiều không thể nào giải tỏa...

Thôi, bỏ lại những tháng ngày xa xưa quá
Sống hiền hòa với ít ỏi quanh đây
Đừng ước ngôi nhà xa tít tận chân mây,
Mà hãy chạm vào những niềm vui gần bên rất thực
Đôi bàn tay hôm nay làm những việc không tên nên cuối ngày đau nhức
Cần một người nắm lấy, không buông
Chiều đón con, hơi muộn nên có chút cuống cuồng
Cần một cuộc điện thoại hẹn về nhà sẽ thấy
Một tin nhắn, lâu rồi, nhưng sẽ khiến ai đó rộn ràng biết mấy
Bởi chúng mình đâu cần nhiều nhặn gì để gom lại thành những yêu thương...

Khi trên phố mùa thu vô số những đèn đường
Và nhiều niềm vui ở những nơi lấp lánh mình không thể nào biết được^^
Em chỉ nói câu này, dù rằng chị là người đi trước:
Em rồi sẽ đi qua những tháng ngày giống chị mà thôi
Nên vui đi, đừng để thời gian trôi,
Đừng chỉ biết soi gương, đợi chờ, thắp nến,
Đừng chỉ biết mong người ta sẽ đến,
Chi bằng chúng mình... tự đi?!

12.9.2015



Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

Hạnh phúc



Gần mười năm trước, đứng cạnh bàn thờ tổ tiên, giữa đông đủ họ hàng thân thiết, Bố bảo mình " Phu thê tương kính như tân". Ý rằng Vợ chồng là mối liên hệ thân thiết nhất: sống chung một nhà, ngủ chung một giường, ăn chung một mâm... tuy gần gũi đấy nhưng lâu ngày sẽ va chạm, sẽ thấy nhiều thói xấu, khuyết điểm của nhau; mặt khác, cảm nhận về nét đẹp, sự duyên dáng, hay sự giỏi giang của nhau cũng dần dà không còn hấp dẫn mạnh mẽ như khi mới yêu kia nữa... "Khách sáo" trước hết là chỉ sự chừng mực, để trước sau biết tôn trọng lẫn nhau.

Câu nói việc vợ chồng đối đãi nhau như khách - giống như khi ta đón khách: ta chuẩn bị nhà cửa, đồ ăn chu đáo... Ta tươi cười, nói năng dịu dàng, tế nhị, ân cần, chăm sóc, ngợi khen, chúc tụng hoặc an ủi, vỗ về... Nói chung, ta muốn làm cho người khách quý hài lòng, thoải mái, vui vẻ... vì ta yêu mến hoặc tôn trọng người khách đó. Mặt khác, ta cũng muốn người khách giữ lại trong lòng những hình ảnh và tình cảm tuyệt vời về ta... Mối thân tình đâu phải dễ dàng mà có?

Đời sống hôn nhân vốn chiếm đa số cuộc đời mỗi người. Quãng thời gian sống cùng gia đình, cha mẹ, anh chị em chỉ chiếm một khoảng vừa đủ để ta khôn lớn và biết tự lập. Một ngày, ta gắn bó với một người lạ, sống đời với họ và sinh con đẻ cái. Ta cần người đó biết lắng nghe, cảm thông, chia sẻ, đỡ đần... Ta cũng cần học cách để làm được như thế, vì họ.

Nếu trong đời sống hôn nhân, vợ chồng có thái độ hành vi coi nhau như khách quý với ý nghĩa tế nhị với nhau trong lời nói, việc làm và lối sống. Họ sẽ lắng nghe nhau để biết nhau mong muốn điều gì, rồi từ đó chăm sóc cho nhau chu đáo. Họ sẽ không chỉ đồng thuận ở vấn đề vật chất như cơm áo gạo tiền mà còn có cả sự hòa hợp về tinh thần.

Xét cho cùng, không có người nào thân thiết cho bằng người đã kết hôn với mình. Đồng thời, cũng không có "người khách" nào quý cho bằng chính người bạn đời của mình. Vì thế, cuộc sống hôn nhân hiểu một cách sâu xa và có ý nghĩa buộc vợ chồng phải "đãi nhau như khách" để hôn nhân bền lâu và hạnh phúc.

Mình lâu nay vốn hâm mộ những cặp đôi tuyệt vời, yêu nhau và bên nhau cho đến cuối đời. Họ, có lẽ, đã để lại trong lòng nhau những hình ảnh đẹp đẽ, sự kính trọng và yêu thương nhiều lắm.

...

Mùng Một Tết vừa rồi, Bố mừng tuổi cho vợ chồng con cái xong, cũng chỉ nói một câu: "Bố chúc các con hạnh phúc!".

"Hạnh phúc" là hai từ đơn giản nhưng hàm chứa nhiều khái niệm khác nữa. Có sức khỏe/tiền bạc/tình yêu thương/thành công/may mắn/bình an... cũng mới Hạnh Phúc được phải không? Có tất cả từng ấy thứ hay chỉ có mỗi thứ một ít trong từng ấy thứ cũng đã là Hạnh Phúc rồi phải không?

- Hoặc là Bố đã suy nghĩ quá nhiều, hoặc là con Bố đã suy diễn quá mức nhưng con tự hào vì là con gái Bố, luôn luôn như vậy, Bố ạ!

Cảm ơn Bố! Con sẽ Hạnh Phúc thôi!


17.3.15

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

Đông. Và ấm.



Mùa đông bên bếp than hồng
Để má cũng hồng,
để người ta ngồi sát vào nhau thêm ấm.

Mùa đông là mùa gì mà tình yêu tựa cái chấm
nóng tựa than,
để người ta quạt ngô, ủ ấm bàn tay, mặc gió lạnh
 về.

Mùa đông sẽ giữ một lời thề
năm nào cũng gió mùa,
cũng hò hẹn bên bếp kia, tìm ấm.


Ngày kỉ niệm




Rốt cuộc chúng mình vẫn sống
Và qua được những mùa đông
Anh dạy em biết ngóng trông
Em thì học về nỗi nhớ
Chừng nào chúng mình còn thở
Sẽ còn nhiều chuyện cãi nhau
Em của mãi mãi về sau
Cần anh để làm chỗ dựa
Bên cạnh những gì sâu chứa
Cần một góc cho bình yên
Em ở bên anh thật hiền
Hệt như những ngày xưa ấy...

15.3.15

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

Là đàn ông thì đừng đọc Trang Hạ


[ Bạn, một mụ đàn bà mặt xấu kiểu Trang Hạ, tất nhiên đã cố gắng đẹp nhất, có thể.]

Bạn đã thờ ơ với những stt giật gân; những note có tâm tư khinh bạc, uất hận; những tư tưởng muốn cải tạo cả thế giới ở tầm vĩ mô và vi mô; cả những chê bai, xỉa xói, tủn mủn... của người đời đầy rẫy hàng ngày trên phây búc.
Thế rồi, bạn đã vô tình bị đọc rất nhiều tâm thư chửi rủa ( đội lốt bênh vực ) người viết cái tản văn lquan đến CON LỢN trong mấy ngày gần đây.
Bạn ko có ý định bênh vực chị nhà văn hay phản bác gì đám đông kia... ( dạo này bạn yêu thích công việc tự sướng bằng ảnh rồi quăng phây hơn :D ).
Vì rằng, lâu nay bạn thấy chị ấy đã tự biến mình thành nhà văn/dịch giả của Phụ nữ, chắc chị ấy cũng đã chuẩn bị cho những tình huống kiểu thế này rồi.
Những câu truyện, tản văn, talk show hay một stt của chị cũng đều bênh vực cánh ấy, thậm chí định hướng tư duy cho họ về việc tự ý thức được giá trị của họ với nửa kia của thế giới. Quan điểm của chị là Phụ nữ có quyền và hoàn toàn có khả năng kiểm soát tài chính, sức khỏe, năng lực, sự cống hiến, nỗi buồn và cả sự tự do của chính mình, tất nhiên, ko ngoại trừ cả tình dục, một cách lành mạnh và tích cực .
Đôi khi, văn chị mang tính kích động, xúi giục, trái với những tư tưởng truyền thống mà giới họ tự áp đặt cho mìn; chính cái này là cái làm chị nhà văn bị đàn ông ghét, nếu không nói là ghét thậm tệ.
Trở lại chuyện CON LỢN của chị. Gớm, chị so sánh dã man quá! Chị làm cho mấy bà nội trợ lâu nay coi việc phục vụ/phục tùng chồng con làm lẽ sống nhảy lên vì vui sướng.

- Được lời như cởi tấm lòng.

Ấy thế mà tuyệt nhiên, chả mẹ nào đứng lên bênh vực chị, buồn thế!
Hay là các mẹ có bênh mà bạn ko đọc được nhỉ?!:))
Hay là các mẹ vui vì được gãi đúng chỗ ngứa, gọi là vui thôi, giống kiểu ng khác nói trúng ý mình, tạo cú huých từ dư luận xã hội nhằm làm thay đổi tư duy, biến tư duy thành hành động của một bộ phận không nhỏ???
Bạn chả hơi đâu mà nghĩ, nhưng các mẹ ngây thơ quá, Cách Mạng hay lquan đến các động từ, tính từ có t/c mạnh bạo và quyết liệt ghê lắm. Bạn ko thích tranh luận kiểu vô bổ thế! Cái kiểu gân cổ lên nói sùi cả bọt mép, sứt mẻ vô số thứ chỉ để thỏa mãn cái tôi tại một thời điểm hăng máu rất phù phiếm nhé, các mẹ có thấy thế ko?;)
Trái với các mẹ, các bố đăng đàn chửi chị và xót thương cho CON LỢN.
Khổ, suốt từ đầu đến giờ, bạn toàn viết hoa danh từ này, vì danh từ ấy quan trọng lắm! Nó là nhân vật tham gia vào đủ các lễ hội hiếu hỉ, hội họp, đình đám ( được gọi là ÔNG đầy kính trọng nữa ý) , từ nông thôn tới thành thị, từ tây sang tàu, từ đồng bằng đến núi cao hay vùng xa xôi, hải đảo... Nó được ưa chuộng hơn bò, dê, ngựa, hay gà. Nó cung cấp thịt, giờ lại cung cấp cả một khái niệm cho một số quần chúng đông đảo khác nữa, theo cách nói của chị nhà văn, ko phải bạn nhóe... hề hề...
Các bố chê bai quan điểm của chị, chê bai văn chị rồi quay sang chê bai cả chị. Chê quan điểm thì được ( mỗi thằng một bộ não, một nền giáo dục, một thói sống khác nhau... khen chê cũng là chuyện dễ hiểu), chê văn thì được ( may quá, xã hội đầy các nhà văn) nhưng đem nhan sắc chị ra chê thì bạn thấy các bố TẦM THƯỜNG quá!!!
Ko hiểu trg lúc tức giận ( sau khi đọc được share ấy) và điên cuồng cắn xé bằng bàn phím, các bố có nhớ ra rằng, hình hài là do định luật di truyền và chế độ dinh dưỡng chứ ko phải lỗi do chị nhà văn hay ko?
Chị ấy, hay bất cứ người đàn bà nào, kể cả người chuyển giới ( hoặc có ý định chuyển giới), cả đàn ông nữa, đều thích mình đẹp. Tuy vậy, ko phải ng nào cũng biết làm cho mình đẹp, hoặc biết chấp nhận cái xấu của bản thân mình, hay biết chấp nhận những thứ ko đẹp ko mắt mình. Nhỉ???!!! :D

Các bố đừng chê chị ấy nữa. Việc của các bố là lờ đi, kệ chị ấy vuốt ve đám phụ nữ hâm mộ chị ấy. Nhớ nhé, đừng bao giờ nhận mình là nhân vật chính trong đoạn tản văn ấy, kể cả khi thấy mình có một vài biểu hiện mà chị ấy mô tả... :D :D :D

Ng đời đã có câu "Đàn ông ko đọc Trang Hạ" rồi mà!;)


Hà Nội, 13.3.2015



Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

- Lỗi tại mình là đàn bà, em nhỉ?




Khép cửa phòng lại đi em
Kệ ngoài kia tiếng người ta rì rầm hối lỗi
Đã lâu rồi, những lời hứa đã không còn tuổi
Liệu em còn đợi mong gì?

Em ạ, cái cây kia như cô gái có thì
Nó trổ lá, trổ cả hoa từng cành thao thiết
Dẫu ai đó vừa nói lời nhớ nhung da diết
Liệu em có còn kiên nhẫn đợi đếm ngày lấy quả được không?

Khép cửa phòng lại đi em, cô gái đã có chồng
Thôi thì cứ để gió ở bên ngoài kia lầm lỗi
Chỉ ngày mai thôi, người ta sẽ lại nói những lời không tuổi
Và em - thiếu nữ chẳng còn son, ngày ngày sẽ chỉ biết đợi chờ...

Cả tôi và em, cả những ánh đèn tỏ rồi mờ
Chúng mình là đàn bà, đều được dạy rằng phải biết bao dung và tha thứ
( Biết đến bao nhiêu và bao lâu cơ chứ? )
Trời thì mãi xanh và xa...

Biết bao mùa lá, rồi bao mùa hoa...
Mỗi người đàn bà như chúng mình có đếm được bao nhiêu lần khép cửa?


Mảnh kỉ niệm





Ảnh #cộng cf.


Mình nhớ, hồi cấp 3 thì phải, đọc một bài phỏng trên một tờ tạp chí gì đó, ko nhớ tên; bài có nhân vật là một anh họa sỹ và cái áo bằng vải con công. Thật ra vải đó người ta thường dùng để may chăn ( mền ), cũng là cái mảnh vải mẹ anh để dành đã lâu cho anh cưới vợ, sẽ may thành chăn cưới.

Mẹ anh ko còn nữa. Mảnh vải đó ko để may chăn mà được may thành áo bông, một loại áo truyền thống xứ này.

Trên tạp chí có hình anh đang mặc chiếc áo bông may từ mảnh chăn ấy, mảnh khảnh nhưng cá tính.

Bài báo ấy có sức ám ảnh ghê quá, phần vì câu chuyện ý nghĩa, phần vì mảnh chăn con công gắn với một giai đoạn/thế hệ sinh ra trước mình, để đến giờ, cứ thấy màu vải con công là mình nhớ.


Xuân vẫn nồng



Nỗi thất vọng có vị gì hả anh?
Hình như có vị của trái chanh,
Cả vị hanh hanh nồng như mắc mật
Những lời nói dối lẫn những điều chân thật
Lẫn vào mưa gió bộn bề...

Ngày căn phòng kia chờ ánh sáng ùa về
Xua đi cái nồm ẩm của mưa phùn những ngày Xuân sắp hết
Em bỏ đi chậu hoa của mùa xưa đã chết
Gieo những mầm mới lên và lặng lẽ đợi chờ...

Thế giới của nhau thường có những bất ngờ
Những chuyện hôm nay mà trước kia có bao giờ mình nghĩ
Em đóng cửa căn phòng, tránh xa những gì ầm ĩ
Và thiết tha ngày cũ đã chết rồi!

Đừng giở nhật ký, đừng ngắm ảnh xưa... cũng đừng cả bồi hồi
Những chồi xanh hôm nay không phải của những mùa Xuân xưa đã chết
Không có gì vĩnh cửu, không có nghĩa là sẽ hết
Những mùa Xuân, từ phương trời khác, vẫn còn.


Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

Ngày cuối tuần



Nếu hôm nay Hà Nội ko mưa,
Chúng mình sẽ cho bọn chíp hôi kia dạo phố
Một tuần cũng nên có đôi ba lần giải ngố ^^
Nhất là những ngày bất chợt nắng Đông.

Hà Nội luôn ồn ào bất kể mưa giông,
Bởi lũ trẻ biết cách xua đi những gì buồn bã
Chỉ là những ngày nắng ta sẽ vui hơn cả,
Để nắng cùng con tung tăng  khắp phố dài.

Ngày với tháng ta có thể miệt mài
Mỗi người dành nhiều thời gian cho cái kiếm ra tiền nuôi sống mình, anh nhỉ?
Vậy, hãy nuôi trong lòng bọn trẻ con ý nghĩ:
Ngày cuối tuần chỉ là để yêu nhau!


-Hnay thì mưa.

Ngày Tình Yêu



Ngày làm việc cuối cùng của năm, cũng là ngày Tình yêu. Nghe thú vị nhỉ?!:)

Ngày này của mình chẳng có gì đặc biệt, bởi ta có 364 ngày để nói yêu 1 người, thì 1 ngày duy nhất này, hãy dành để nói yêu những người còn lại.

Có lẽ bởi thế nên sáng nay có người tỉnh giấc là mò lên giặt giũ. Một người khác chỉ kịp đánh răng rửa mặt xong, hôn ( đại ) người đang phơi quần áo để đi làm bù cho kịp giờ.

Ờ mà những ngày cuối năm nào cũng ( tự dưng ) có rất nhiều việc phải làm.

Ngày này của hôm nay, hay nhiều năm sau nữa không có những ồn ào của nhiều năm về trước. Ai đó chợt nhận ra rằng phải học cách gạt bỏ những ồn ào bão lũ phía bề mặt mới có được lớp phù sa lắng đọng về sau.

Chúc bạn, người đủ kiên nhẫn đọc được những dòng này, 1 ngày trong nhiều ngày được yêu và hạnh phúc.

1 ngày, như mọi ngày, ngày nào cũng là ngày để/được yêu.

14.2.15

Ngày cận Tết




Vì sung sướng và mãn nguyện nên mình phải nán lại, uống tách trà trước khi đi ngủ.

Hôm nay, lần đầu tiên trong đời, người đàn ông quan trọng thứ n trong cuộc đời mình ( vì là họ bất phân thắng bại ), đã cùng mình, dọn dẹp tới lúc bước sang ngày mới một cách vui vẻ, nhiệt thành.

Thành công này là của mình vì rằng sau 2/3 ngày dành cho việc nấu nướng thì khoảng thgian còn lại cái lưng, cái tay cần được nghỉ ngơi và thư giãn... thế nhưng, mỗi người một tay dọn nốt cái tổ ấm sau khi bọn trẻ đã ngủ say.

Nói như stt của một bạn là  Ăn Tết/chơi Tết, nghĩa là dành thời gian nghỉ để làm những việc ngày thường vì bận rộn chưa làm được, đi những nơi mà ngày thường quấy quá chưa ghé qua... thảnh thơi với sách, với phim, với nhạc... Cũng nên như thế lắm chứ!

Tương lai mình cũng sẽ gắng làm vậy! Cuộc sống về cơ bản là sự tự chủ để làm mình ( và người xung quanh mình ) vui và hạnh phúc.

Chỉ là lúc này mùi trà ấm quá, vị trà ngọt nhẹ... cái hương thơm làm lòng thanh thản, nhẹ nhàng. Mình muốn dành lúc ngồi lại như thế này, ngắm nhìn lại không gian quen thuộc vừa được làm cho tươi mới và mỉm cười vì công việc được san sẻ. Có những cái cũ kĩ mà thân thương lạ lùng!

Cũng nên dùng những thời khắc của năm cũ, nói cho hết những nỗi niềm của cánh phụ nữ. Họ cần lắm sự sẻ chia, động viên của người họ yêu thương. Cái họ nhận, có lẽ, chỉ là một phần rất nhỏ ( và tất yếu ), nhưng bù lại, họ sẽ có sức mạnh để làm được nhiều điều vĩ đại.

Hôm nay, người phụ nữ của bạn có cười không? Nếu cô ấy khóc, thì là vì buồn hay vì hạnh phúc? Ta đã cùng nhau đi bao lâu trên con đường ấy? - chả quan trọng, quan trọng là ta làm gì để thể hiện tình yêu thương, để người ấy cảm thấy cái mình cho đi đã được đền bù xứng đáng.

Chúc cho ngày mai, ai đó hôm nay đã buồn sẽ lại mỉm cười!

Hoa Tết nhà Trăng



Cái bó hoa thập cẩm gồm lay ơn, thược dược, violet giống như là "hoa báo Tết". Bởi nhà nào cũng vậy, từ rất lâu rồi, trong trí nhớ mình, cứ Tết đến là cắm một lọ hoa như thế này.

Ngày xưa, nhà khá giả thì cắm hoa trong lọ sứ trắng, nhà bình dân hơn thì lọ thủy tinh. Sau này người ta cắm vào nhiều loại lọ đẹp hơn, như pha lê hay sứ cao cấp nhưng vẫn cứ là bó " hoa báo Tết" ấy. Lâu dần, có lẽ ai cũng như mẹ chồng mình, có trưng đào hay quất thì vẫn nhớ dặn mua thêm bó hoa kia cho đủ bộ.

Sáng nay đã 30 Tết, mình dậy sớm hơn thường lệ bởi dưới đường, tiếng chợ búa đã xôn xao. Người ta bán đủ thứ, nhưng cũng chỉ tới trưa là tan chợ, về nhà. Mình chẳng phải mua gì, chỉ đi một vòng để chọn lấy một bó hoa ngày Tết.

Cuộc sống những năm sau này, người ta không còn thiếu thốn như nhiều năm về trước. Người lớn không còn thích Tết nhưng cũng vẫn có cái xôn  xao khác ngày thường. Nào dọn nhà, nào sắm sửa trang hoàng, nào đào, nào quất truyền thống, hay mai vàng mang màu nắng của phương Nam, hoặc các loại lan nhiều màu đẹp mắt... Mình nhìn lũ trẻ háo hức mà thấy thích quá! Chúng cũng lăng xăng dọn dẹp, lau chùi; cũng tham gia vào các công đoạn chuẩn bị cho cái Tết mà việc đầu tiên là giục người lớn đi mua cành đào, mua cây quất và tự tay trang trí, chăng đèn màu cho đẹp mắt.
...

Có lẽ, những kỉ niệm này sẽ ở lại mãi trong lòng chúng: mỗi người trong nhà cùng nhau góp nên cái Tết ấm áp, vui vầy. Cũng giống như mình hay nhiều người khác nữa, bây giờ hay nhiều năm nữa, chỉ một bó hoa mà đã thấy Tết kia rồi!

Thắc mắc gieo con xúc xắc

Nhân hôm qua, vừa mới mùng 1, đã có bạn hỏi mình xem các bạn gái nghĩ gì về nhau.

Haha... hỏi gì hiểm thế??? ( !!! )

Thực ra, nếu bạn còn quan tâm xem người ta nghĩ gì về bạn, nghĩa là bạn còn muốn giữ tình bạn đó.

Nếu bạn còn muốn xem người đó nghĩ gì về người kia tức là bạn muốn hai người đó thân thiện với nhau, và cả ba sẽ có một tình bạn đẹp.

Có những chuyện ta chủ động được, nhưng cũng có nhiều chuyện không như ý mình mong muốn.

Phàm những người ta càng yêu quý thì nỗi buồn họ gây ra cho ta càng sâu sắc, những lời họ nói càng làm ta day dứt, buồn khổ.

Đôi khi, chính ta cũng không hiểu vì sao hôm nay thế này, mai đã là thế khác.

Thường mình có thói quen trò chuyện để giải quyết vấn đề.
Còn không, đã lâu rồi, mình cũng học cách ít băn khoăn. Bạn cũng thế nhé!?

Hôm nay, ngày xưa và ngày sau.




Khi chúng mình cùng lúi húi để tô
Thế giới sẽ lung linh như sắc màu chúng mình đang vẽ
Cuộc sống cũng có khi buồn tẻ
Nhưng thật may, ta biết tự pha cả một bảng màu.

Bài hát ấy, xưa anh vẫn thuộc làu
Nhưng lâu ngày làm lời ca, câu được câu chăng, quên mất...
Vẫn những giai điệu trầm của ngày mưa lất phất...
Dẫu chẳng thuộc lời vẫn được hát lên bởi những âm điệu ấy thôi...

Chúng mình bên nhau bao lâu rồi anh ơi?
Có lúc nào mình nhận ra đã khác xưa nhiều ít?
Giờ ta có nhiều việc phải lo, đôi lúc mình bên nhau qua quýt
Để lúc xa rồi, mới hối hả nhớ mong...

Em để riêng cho anh một chỗ trong lòng,
Anh của ngày hôm xưa để yêu, anh của ngày hôm nay để nhớ
Bởi tình yêu của tuổi trẻ từng làm ta ngẹt thở,
Thì chuỗi thời gian sau này, hãy nắm tay em thật chặt để bên nhau.

Em hôm nay và cả những ngày sau
Cần một chỗ, của anh, bên em, luôn ấm.



- Viết cho chị.
- Viết cho những lúc buồn.



21.2.2015

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Chuyện cá mú



Hôm trước bố con nó đi mua bể cá mới to hơn và mua thêm cá thả cho nhiều. Thằng bé thích lắm, luôn mồm khoe về lũ cá.
Chiều qua, lúc tan học về nhà, như thường lệ, nó phi ngay lên phòng học để thăm nom sau cả một ngày dài xa cách. Nó nài nỉ, lôi kéo mẹ bằng được, cốt để khoe, phải khoe xong mới cho đi nấu cơm.
Nó giới thiệu: 
- Con cá kia kìa mẹ, gọi là cá bảy màu đấy!
- Nhưng mẹ thấy có có bảy màu đâu
- Tên nó thế mà, mấy con kia thì có màu. Đấy, con kia là cá mặt trăng, nó đầu gấu lắm mẹ
-Thế à? Còn con kia?
- Con kia là cá vàng, con kia là cá gì nhờ?
- Cá mún à?
-Vâng ạ. Con đen đen kia là cá dọn bể bé. Chỗ bác Châu có con cá dọn bể to mẹ ạ. Nó to đùng đùng ra...
-Ừ ( nhìn cái mắt cái mồm nó diễn tả cái sự to đùng đùng buồn cười quá ^^)
-Thế con cho mẹ xin một con xuống để nấu cơm
- Không được!!! Nó là cá cảnh mà!
-Cá cảnh cũng là cá, cũng ăn được hết! ( mày gặp cướp rồi con ơiiii :)))
-Không! Nó bé như thế kia...
-Thế bao giờ nó lớn mẹ mới nấu vậy? Nó ăn hết bao nhiêu thức ăn ( cho cá) mẹ mua mà.... Biểu tượng cảm xúc grin
-Không được. Mẹ không được nấu cá của con đâu đấy! Bác Châu bảo cá cảnh chỉ để ngắm thôi, ko ai ăn cá cảnh đâu!
Mẹ ko chịu nổi nữa, phì ra cười.
-Ừ. Biết rồi. Ko ăn nữa... ko ăn nữa! Biểu tượng cảm xúc grin

Và mùa bắt đầu...





Hãy tinh khôi như phút đầu gặp gỡ
Hãy hân hoan như lúc mới đầu ngày
Hoa chào mùa bằng khúc hát đắm say
Và bung nở muôn vàn thời khắc đẹp.






Nhật ký của một người ốm

Ốm nên rảnh.
Những lúc như thế này tự nuông chiều bản thân bằng cách cho phép mình lười biếng.

Rồi chán. Rồi mò lên gác vơ vẩn tưới mấy cái cây, cầm kéo cắt mấy cái lá héo, rồi cầm máy chụp góc nọ xó kia...
Tại rảnh mà!:)

Rảnh nên cho phép mình ôm điện thoại xem một lượt cái page bếp...
Cha mẹ ơi... ngta đảm dữ dội luôn... Mọi người nấu giỏi, chụp ảnh cũng giỏi luôn. Bởi thế like hàng loạt, follow hàng loạtBiểu tượng cảm xúc smile

Đang rảnh thì mẹ gọi điện hỏi mai có về không? Chắc mẹ lại định hỏi: "...mai muốn ăn gì, mẹ nấu" đấy... Con mẹ chỉ kịp nói " con ốm " đã lại nghe mẹ bảo " ừ, thế mai khỏe hẵng về!"...

Thằng con nằm bên cạnh mơ ngủ ôm choàng tay qua cổ, rồi gác cái chân ngang bụng mẹ luôn. Cái mùi trẻ con thơm thơm phả ra từ da nó.... nhớ nhiều lúc nó xoa dịu tình hình bằng cách thốt lên: " mẹ đừng quát mắng con như thế!" ^^

Ờ, con trai gì mà nói chuyện điện thoại với mẹ cứ ngọt như mía lùi ý, nghe giọng nó cứ ngỡ nó của 4 năm về trước...
...

Ảnh tập làm phút-sờ-tai-lít, xấu - đẹp gì cũng tống tất vào đây :)

























P/s: Chắc mai mình phải khỏi ốm thôi, nhỉ?! Ở ko nhàn quá, sinh hư thì chết!:))

Bóng đè - một trải nghiệm ko hề thích thú




Đêm qua, của đáng tội, mình đã biết thế nào là bóng đè ^^

Vẫn biết nó là một dạng rối loạn giấc ngủ, kiểu như ác mộng, thường xuất hiện ở những người mới ốm dậy, cơ thể suy nhược... Ừ, mình cũng đang ốm đây!:'(
Thêm nữa, đêm qua, trước khi ngủ quên ở phòng sách, mình có trót dại xem một đoạn clip khám nghiệm hiện trường Biểu tượng cảm xúc tongue
Mình ko mê tín nhưng cảm giác mạnh đúng là nên thử một lần cho biết !:))
Cái lần mình mới vừa sinh Nhím ở viện, nằm phòng 2 người nhưng trong khi mình rất khó ngủ thì bà bạn đẻ giường bên ngáy to muốn té xỉu.
Lần đó cũng là lần đầu tiên mình biết thế nào là bị dựng giường. Hà hà... Cái món này ai đi viện đều có nghe kể nhưng lần đó mình nếm mới biết chứ! Đại khái ngta bảo là bị ng chết đòi cái giường họ nằm lúc nhập viện ý, nghe ghê ghê ah...
Cảm giác bị dựng giường cũng giống như mình rơi vào trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, người nằm dán chặt xuống giường mà thấy cái giường nó bị dựng dậy 90° vậy.
Mình lúc đó nửa tin nửa ngờ, bụng bảo dạ: " Tao ko sợ đâu, mày muốn làm gì thì làm!" Kế đó, mình ngọ ngoạy thử ngón chân cái. Uầy... mình nhìn thấy ngón chân mình đang cựa quậy luôn kìa!^°^
Xong rồi cảm giác đó hết luôn tức thì.
Đêm qua thì khác! Mình bị bóng đè tới hai lần.
Lần đầu, mình lơ mơ... cảm giác bị ghì chặt xuống bởi một thứ vô hình... chới với... và cô độc.
Cha mẹ ơi!
Ừ thì vùng vẫy nhé! Nhìn xung quanh xem có gì khác lạ ko nhé!
Đèn ngủ vẫn bật, kính vẫn đeo... ( vì rằng ngủ quên mà ) nhưng mọi thứ mơ hồ... mình ko cựa nổi mà cái bóng giống như có ai đó đang cúi xuống... nhưng không đủ gần để chạm được vào mình. Cảm giác này ko qua đi, sao mình thấy nó lâu đến vậy nhỉ???...
Mãi rồi nó cũng hết.
Mình định thần lại, cái bóng hồi nãy ko còn. Mình ko sợ ma. Nhưng sức khỏe tồi thật, mình chưa khi nào bị thế này cả.
Thế rồi mình nằm xuống, tính ngủ tiếp xem sao, dù gì thì mình chưa ngủ được mấy...
Lại một lần nữa.
Nó tiếp tục ghì chặt lấy mình, cảm giác ngạt thở, nặng nề... Mình nghe cả tiếng mình đập xuống cái giường. Mình muốn gọi chồng ở ngay kia thôi, nhưng ko sao cất lời lên được...
[ Ôi điên quá, mai dậy mình phải cho một trận mới được, vợ đêm hôm trốn đi mất chồng chả hay biết gì. Hay thật!:)) ]
...
Lâu quá... Cái cảm giác đáng sợ, chỉ là đáng sợ khi ta chẳng thể làm gì được cả.
Lúc mọi thứ qua đi, mình bò dậy, tắt đèn phòng sách và lên phòng mình ngủ một mạch tới sáng.
Giấc ngủ này ngon quá, ko hề mộng mị.
------------------
Mình vẫn chỉ nghĩ rằng giấc mơ đó cũng giống như những khó khăn, hãy giải quyết nó một mình trước khi ai đó giơ tay ra giúp. Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi!
Kinh nghiệm cho thấy, dù không sợ thì cũng ko nên ngủ một mình sau khi xem phim kinh dị, trừ khi bạn đang làm công tác pháp y!:)
Sức khoẻ là thứ cần quan tâm nhất khi ngủ không ngon, khốn thay, nó lại là thứ ta cần để có ngày hôm sau khỏe mạnh.
Tuy nhiên, tối nay cần có hội nghị gia đình về chủ đề nâng cao công tác tuần đêm và quản lý nhân khẩu, nhỉ?!:)))

Không đề



Tặng cho nhau một bông hoa
Tặng cho nhau những thiết tha, ấm lòng
Này là hoa cỏ, nhớ mong
Này là yêu dấu tháng ngày xanh non...

Tôi trao người mảnh tình con
Là trao đi cả những niềm to to!

Cà phê mỗi tuần




Này chị, thỉnh thoảng chúng mình cũng phải cà phê
Buôn dăm câu chuyện lê thê dài cả nghìn năm không hết
Về cái đám bắt chúng mình yêu chúng đến phát mệt
Lại cả chuyện mai sẽ nấu món gì...

Chị cho em xem ảnh ngày con gái có thì
Mái tóc chị dài, đen và mượt
Cả nụ cười, dáng còn son, tha thướt
- Cũng mấy chục năm rồi, nhưng vẫn đủ để em nhận ra chị, phải không?

- Ừ, ngày con gái má chúng mình hồng
Bởi vậy, chồng chúng mình mới cho mình chạy tọt vào tim hắn
Nói như mẹ của bạn em thì chưa biết đứa nào là người may mắn
Bởi chúng mình cũng là ngọc, là vàng của bố mẹ mình đấy thôi!

Thỉnh thoảng chúng mình nên cà phê, kệ cho thời gian trôi
Cho đám chúng mình yêu phải chờ đợi mình thêm ít phút
Suốt cả tuần mình chăm đám ấy từng ly, từng chút
Thì một khoảng thời gian ta tự thưởng cho mình liệu có đáng là bao?

Mùa đông ngoài kia vẫn có nắng xôn xao
Ở trong này là những tách cà phê chạm vào nhau ấm nóng
( Cà phê một buổi dù là lâu hay chóng
Thì chúng mình vẫn phải đứng trước gương ).

Này chị, này em, đôi má vẫn hường
Và ánh mắt , bàn tay... dừng lại ở màu son thắm đỏ
Chỉ đôi câu, mình thì thầm, to nhỏ...
Một chút thời gian để chị hay em vẫn là mình của những lúc xưa.

[Mùa Đông - 2.2.2015  ]

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

Chuyện một chiều mưa







Những ngày mưa, gió, lạnh và buồn
( Nhưng ta lại chẳng thể nào đem nỗi buồn đi mà giấu -.- )
Cái lạnh làm tê những ngón tay, dù co ro vẫn xem chừng buốt thấu
Xích thêm gần và đưa mắt chạm từng mảng hơi nước trên ô cửa kính còn mờ mịt sương.

Để xua cái lạnh người ta cần đến cả hơi nóng và mùi hương
Mùi của " món gì ngon ngon " mà mấy đứa hay đòi mẹ nấu
Ủ ấm bàn tay xinh trong đôi bàn tay xấu^^
Đơn giản thế thôi mà thấy ấm áp bộn bề!

Những ngày lạnh, mưa gió cũng tràn về
Chúng mình ngồi cuộn chăn, đọc sách cho nhau; hỏi và trả lời những câu à uôm vớ vẩn
Con à! Nhớ sau này mẹ già, mẹ lẫn...
Hãy đóng chặt cửa phòng, chuyện rầm rì để ủ ấm cho mẹ, nghe con!?