Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

Hạnh phúc



Gần mười năm trước, đứng cạnh bàn thờ tổ tiên, giữa đông đủ họ hàng thân thiết, Bố bảo mình " Phu thê tương kính như tân". Ý rằng Vợ chồng là mối liên hệ thân thiết nhất: sống chung một nhà, ngủ chung một giường, ăn chung một mâm... tuy gần gũi đấy nhưng lâu ngày sẽ va chạm, sẽ thấy nhiều thói xấu, khuyết điểm của nhau; mặt khác, cảm nhận về nét đẹp, sự duyên dáng, hay sự giỏi giang của nhau cũng dần dà không còn hấp dẫn mạnh mẽ như khi mới yêu kia nữa... "Khách sáo" trước hết là chỉ sự chừng mực, để trước sau biết tôn trọng lẫn nhau.

Câu nói việc vợ chồng đối đãi nhau như khách - giống như khi ta đón khách: ta chuẩn bị nhà cửa, đồ ăn chu đáo... Ta tươi cười, nói năng dịu dàng, tế nhị, ân cần, chăm sóc, ngợi khen, chúc tụng hoặc an ủi, vỗ về... Nói chung, ta muốn làm cho người khách quý hài lòng, thoải mái, vui vẻ... vì ta yêu mến hoặc tôn trọng người khách đó. Mặt khác, ta cũng muốn người khách giữ lại trong lòng những hình ảnh và tình cảm tuyệt vời về ta... Mối thân tình đâu phải dễ dàng mà có?

Đời sống hôn nhân vốn chiếm đa số cuộc đời mỗi người. Quãng thời gian sống cùng gia đình, cha mẹ, anh chị em chỉ chiếm một khoảng vừa đủ để ta khôn lớn và biết tự lập. Một ngày, ta gắn bó với một người lạ, sống đời với họ và sinh con đẻ cái. Ta cần người đó biết lắng nghe, cảm thông, chia sẻ, đỡ đần... Ta cũng cần học cách để làm được như thế, vì họ.

Nếu trong đời sống hôn nhân, vợ chồng có thái độ hành vi coi nhau như khách quý với ý nghĩa tế nhị với nhau trong lời nói, việc làm và lối sống. Họ sẽ lắng nghe nhau để biết nhau mong muốn điều gì, rồi từ đó chăm sóc cho nhau chu đáo. Họ sẽ không chỉ đồng thuận ở vấn đề vật chất như cơm áo gạo tiền mà còn có cả sự hòa hợp về tinh thần.

Xét cho cùng, không có người nào thân thiết cho bằng người đã kết hôn với mình. Đồng thời, cũng không có "người khách" nào quý cho bằng chính người bạn đời của mình. Vì thế, cuộc sống hôn nhân hiểu một cách sâu xa và có ý nghĩa buộc vợ chồng phải "đãi nhau như khách" để hôn nhân bền lâu và hạnh phúc.

Mình lâu nay vốn hâm mộ những cặp đôi tuyệt vời, yêu nhau và bên nhau cho đến cuối đời. Họ, có lẽ, đã để lại trong lòng nhau những hình ảnh đẹp đẽ, sự kính trọng và yêu thương nhiều lắm.

...

Mùng Một Tết vừa rồi, Bố mừng tuổi cho vợ chồng con cái xong, cũng chỉ nói một câu: "Bố chúc các con hạnh phúc!".

"Hạnh phúc" là hai từ đơn giản nhưng hàm chứa nhiều khái niệm khác nữa. Có sức khỏe/tiền bạc/tình yêu thương/thành công/may mắn/bình an... cũng mới Hạnh Phúc được phải không? Có tất cả từng ấy thứ hay chỉ có mỗi thứ một ít trong từng ấy thứ cũng đã là Hạnh Phúc rồi phải không?

- Hoặc là Bố đã suy nghĩ quá nhiều, hoặc là con Bố đã suy diễn quá mức nhưng con tự hào vì là con gái Bố, luôn luôn như vậy, Bố ạ!

Cảm ơn Bố! Con sẽ Hạnh Phúc thôi!


17.3.15

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

Đông. Và ấm.



Mùa đông bên bếp than hồng
Để má cũng hồng,
để người ta ngồi sát vào nhau thêm ấm.

Mùa đông là mùa gì mà tình yêu tựa cái chấm
nóng tựa than,
để người ta quạt ngô, ủ ấm bàn tay, mặc gió lạnh
 về.

Mùa đông sẽ giữ một lời thề
năm nào cũng gió mùa,
cũng hò hẹn bên bếp kia, tìm ấm.


Ngày kỉ niệm




Rốt cuộc chúng mình vẫn sống
Và qua được những mùa đông
Anh dạy em biết ngóng trông
Em thì học về nỗi nhớ
Chừng nào chúng mình còn thở
Sẽ còn nhiều chuyện cãi nhau
Em của mãi mãi về sau
Cần anh để làm chỗ dựa
Bên cạnh những gì sâu chứa
Cần một góc cho bình yên
Em ở bên anh thật hiền
Hệt như những ngày xưa ấy...

15.3.15

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

Là đàn ông thì đừng đọc Trang Hạ


[ Bạn, một mụ đàn bà mặt xấu kiểu Trang Hạ, tất nhiên đã cố gắng đẹp nhất, có thể.]

Bạn đã thờ ơ với những stt giật gân; những note có tâm tư khinh bạc, uất hận; những tư tưởng muốn cải tạo cả thế giới ở tầm vĩ mô và vi mô; cả những chê bai, xỉa xói, tủn mủn... của người đời đầy rẫy hàng ngày trên phây búc.
Thế rồi, bạn đã vô tình bị đọc rất nhiều tâm thư chửi rủa ( đội lốt bênh vực ) người viết cái tản văn lquan đến CON LỢN trong mấy ngày gần đây.
Bạn ko có ý định bênh vực chị nhà văn hay phản bác gì đám đông kia... ( dạo này bạn yêu thích công việc tự sướng bằng ảnh rồi quăng phây hơn :D ).
Vì rằng, lâu nay bạn thấy chị ấy đã tự biến mình thành nhà văn/dịch giả của Phụ nữ, chắc chị ấy cũng đã chuẩn bị cho những tình huống kiểu thế này rồi.
Những câu truyện, tản văn, talk show hay một stt của chị cũng đều bênh vực cánh ấy, thậm chí định hướng tư duy cho họ về việc tự ý thức được giá trị của họ với nửa kia của thế giới. Quan điểm của chị là Phụ nữ có quyền và hoàn toàn có khả năng kiểm soát tài chính, sức khỏe, năng lực, sự cống hiến, nỗi buồn và cả sự tự do của chính mình, tất nhiên, ko ngoại trừ cả tình dục, một cách lành mạnh và tích cực .
Đôi khi, văn chị mang tính kích động, xúi giục, trái với những tư tưởng truyền thống mà giới họ tự áp đặt cho mìn; chính cái này là cái làm chị nhà văn bị đàn ông ghét, nếu không nói là ghét thậm tệ.
Trở lại chuyện CON LỢN của chị. Gớm, chị so sánh dã man quá! Chị làm cho mấy bà nội trợ lâu nay coi việc phục vụ/phục tùng chồng con làm lẽ sống nhảy lên vì vui sướng.

- Được lời như cởi tấm lòng.

Ấy thế mà tuyệt nhiên, chả mẹ nào đứng lên bênh vực chị, buồn thế!
Hay là các mẹ có bênh mà bạn ko đọc được nhỉ?!:))
Hay là các mẹ vui vì được gãi đúng chỗ ngứa, gọi là vui thôi, giống kiểu ng khác nói trúng ý mình, tạo cú huých từ dư luận xã hội nhằm làm thay đổi tư duy, biến tư duy thành hành động của một bộ phận không nhỏ???
Bạn chả hơi đâu mà nghĩ, nhưng các mẹ ngây thơ quá, Cách Mạng hay lquan đến các động từ, tính từ có t/c mạnh bạo và quyết liệt ghê lắm. Bạn ko thích tranh luận kiểu vô bổ thế! Cái kiểu gân cổ lên nói sùi cả bọt mép, sứt mẻ vô số thứ chỉ để thỏa mãn cái tôi tại một thời điểm hăng máu rất phù phiếm nhé, các mẹ có thấy thế ko?;)
Trái với các mẹ, các bố đăng đàn chửi chị và xót thương cho CON LỢN.
Khổ, suốt từ đầu đến giờ, bạn toàn viết hoa danh từ này, vì danh từ ấy quan trọng lắm! Nó là nhân vật tham gia vào đủ các lễ hội hiếu hỉ, hội họp, đình đám ( được gọi là ÔNG đầy kính trọng nữa ý) , từ nông thôn tới thành thị, từ tây sang tàu, từ đồng bằng đến núi cao hay vùng xa xôi, hải đảo... Nó được ưa chuộng hơn bò, dê, ngựa, hay gà. Nó cung cấp thịt, giờ lại cung cấp cả một khái niệm cho một số quần chúng đông đảo khác nữa, theo cách nói của chị nhà văn, ko phải bạn nhóe... hề hề...
Các bố chê bai quan điểm của chị, chê bai văn chị rồi quay sang chê bai cả chị. Chê quan điểm thì được ( mỗi thằng một bộ não, một nền giáo dục, một thói sống khác nhau... khen chê cũng là chuyện dễ hiểu), chê văn thì được ( may quá, xã hội đầy các nhà văn) nhưng đem nhan sắc chị ra chê thì bạn thấy các bố TẦM THƯỜNG quá!!!
Ko hiểu trg lúc tức giận ( sau khi đọc được share ấy) và điên cuồng cắn xé bằng bàn phím, các bố có nhớ ra rằng, hình hài là do định luật di truyền và chế độ dinh dưỡng chứ ko phải lỗi do chị nhà văn hay ko?
Chị ấy, hay bất cứ người đàn bà nào, kể cả người chuyển giới ( hoặc có ý định chuyển giới), cả đàn ông nữa, đều thích mình đẹp. Tuy vậy, ko phải ng nào cũng biết làm cho mình đẹp, hoặc biết chấp nhận cái xấu của bản thân mình, hay biết chấp nhận những thứ ko đẹp ko mắt mình. Nhỉ???!!! :D

Các bố đừng chê chị ấy nữa. Việc của các bố là lờ đi, kệ chị ấy vuốt ve đám phụ nữ hâm mộ chị ấy. Nhớ nhé, đừng bao giờ nhận mình là nhân vật chính trong đoạn tản văn ấy, kể cả khi thấy mình có một vài biểu hiện mà chị ấy mô tả... :D :D :D

Ng đời đã có câu "Đàn ông ko đọc Trang Hạ" rồi mà!;)


Hà Nội, 13.3.2015



Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

- Lỗi tại mình là đàn bà, em nhỉ?




Khép cửa phòng lại đi em
Kệ ngoài kia tiếng người ta rì rầm hối lỗi
Đã lâu rồi, những lời hứa đã không còn tuổi
Liệu em còn đợi mong gì?

Em ạ, cái cây kia như cô gái có thì
Nó trổ lá, trổ cả hoa từng cành thao thiết
Dẫu ai đó vừa nói lời nhớ nhung da diết
Liệu em có còn kiên nhẫn đợi đếm ngày lấy quả được không?

Khép cửa phòng lại đi em, cô gái đã có chồng
Thôi thì cứ để gió ở bên ngoài kia lầm lỗi
Chỉ ngày mai thôi, người ta sẽ lại nói những lời không tuổi
Và em - thiếu nữ chẳng còn son, ngày ngày sẽ chỉ biết đợi chờ...

Cả tôi và em, cả những ánh đèn tỏ rồi mờ
Chúng mình là đàn bà, đều được dạy rằng phải biết bao dung và tha thứ
( Biết đến bao nhiêu và bao lâu cơ chứ? )
Trời thì mãi xanh và xa...

Biết bao mùa lá, rồi bao mùa hoa...
Mỗi người đàn bà như chúng mình có đếm được bao nhiêu lần khép cửa?


Mảnh kỉ niệm





Ảnh #cộng cf.


Mình nhớ, hồi cấp 3 thì phải, đọc một bài phỏng trên một tờ tạp chí gì đó, ko nhớ tên; bài có nhân vật là một anh họa sỹ và cái áo bằng vải con công. Thật ra vải đó người ta thường dùng để may chăn ( mền ), cũng là cái mảnh vải mẹ anh để dành đã lâu cho anh cưới vợ, sẽ may thành chăn cưới.

Mẹ anh ko còn nữa. Mảnh vải đó ko để may chăn mà được may thành áo bông, một loại áo truyền thống xứ này.

Trên tạp chí có hình anh đang mặc chiếc áo bông may từ mảnh chăn ấy, mảnh khảnh nhưng cá tính.

Bài báo ấy có sức ám ảnh ghê quá, phần vì câu chuyện ý nghĩa, phần vì mảnh chăn con công gắn với một giai đoạn/thế hệ sinh ra trước mình, để đến giờ, cứ thấy màu vải con công là mình nhớ.


Xuân vẫn nồng



Nỗi thất vọng có vị gì hả anh?
Hình như có vị của trái chanh,
Cả vị hanh hanh nồng như mắc mật
Những lời nói dối lẫn những điều chân thật
Lẫn vào mưa gió bộn bề...

Ngày căn phòng kia chờ ánh sáng ùa về
Xua đi cái nồm ẩm của mưa phùn những ngày Xuân sắp hết
Em bỏ đi chậu hoa của mùa xưa đã chết
Gieo những mầm mới lên và lặng lẽ đợi chờ...

Thế giới của nhau thường có những bất ngờ
Những chuyện hôm nay mà trước kia có bao giờ mình nghĩ
Em đóng cửa căn phòng, tránh xa những gì ầm ĩ
Và thiết tha ngày cũ đã chết rồi!

Đừng giở nhật ký, đừng ngắm ảnh xưa... cũng đừng cả bồi hồi
Những chồi xanh hôm nay không phải của những mùa Xuân xưa đã chết
Không có gì vĩnh cửu, không có nghĩa là sẽ hết
Những mùa Xuân, từ phương trời khác, vẫn còn.