Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Em mong anh về













Chúng mình đã bao giờ xa lâu thế đâu anh?
Để những ngày nắng hanh
Em vì nhớ anh mà đếm từng sợi tóc
Chẳng ai đếm nhung nhớ bằng những lần người ta khóc
Mà đếm nhung nhớ bằng những ngày chợt nắng vậy thôi!

Anh à, cây bàng góc phố vẫn mồ côi
Vẫn đếm từng đêm đông mưa giăng dưới ánh đèn đường hiu hắt
Nỗi nhớ làm ai đó cả đêm chỉ vài lần chợp mắt
Trời đã lại sáng mất rồi!

Em chờ anh, đếm cả những bồi hồi
Của những lần chuông reo, của những lần báo tin nhắn tới
Ai đó mở cửa và bắt gặp trong làn nắng mới
Những nhánh bàng mới trổ lớp lộc non
Rồi ai đó vội vàng chấm vào lòng một dấu son
Bởi đợi chờ hôm nay đã là kết thúc.


23.12.14





Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

Về với em đi anh!





Về với em đi anh ,
Về với em  lúc màu trời còn xanh
Trời còn nắng và em thì má thắm
Về để rơi những đoạn đường bụi bặm
Yên bình.

Về với em đi anh,
Về để nói tiếp chuyện mình
Em là chi mà dặm dài chờ anh không biết mệt?
Ngày ngắn lắm, đêm đang dần tiễn biệt.
- Đời người vốn mau trôi.

Anh à, về với em đi thôi,
Tay em lạnh, gió mùa làm tóc rối
Phải người nói đàn ông là giếng khơi nông nổi?
Bởi em cần anh để mùa ấm, gió lành.

Đêm đang xuống, sương cũng đã giăng mành
Cả em, cả ngọn đèn vẫn cùng thức đợi
Anh vì em, vì ngọn đèn, vì trăm thứ... mà đường dù ngắn hay xa diệu vợi...
Nào về, về với em!

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Người thầy đầu tiên




Ngẫm ra bố mẹ là người thầy đầu tiên của mỗi người.

Người-thầy-đầu-tiên dạy ta những gì cần thiết nhất, cơ bản nhất về vật chất và tinh thần. Cũng chính họ, người giúp ta xây nên những ước mơ nhỏ bé hoặc lớn lao; cùng ta trong những khó khăn, đau đớn... chỉ để chia sẻ, gánh bớt... không chút nề hà.

Người-thầy-đầu-tiên luôn hiện diện trong mọi chặng đường ta đi, có mặt trong mọi sự kiện trọng đại của cuộc đời ta. Có ai khác hơn họ mà mỗi thành công, nụ cười, hạnh phúc... của ta lại giá trị như của họ?

Người-thầy-đầu-tiên dám hy sinh vì ta không chút đắn đo, do dự, không cần đến học phí hay đền đáp. Cũng chính họ, trao cho ta đến tận cùng những gì họ có: kiến thức, sức lực hay vật chất.

Cha mẹ là những Người thầy vĩ đại.

Một điều duy nhất mà tôi thấy rõ, cái mà những Người thầy trong đời ta, đặc biệt là những người-thầy-đầu-tiên mang tới cho ta, để ta biết tự xoay xở cuộc đời mình... cốt lõi của nó chỉ là ý thức và lòng tự trọng. Có nó, ta biết tự lo cho mình, tự biết giới hạn suy nghĩ và hành động của mình trong một chừng mực nhất định.

Hôm nay, tôi ngồi đây, viết những dòng chữ này, tôi không dám mơ tưởng sẽ làm được cái gì lớn lao cho con cái mình. Tình yêu nằm trong cái áo, cái quần tôi chuẩn bị cho con mỗi ngày đi học; trong bữa ăn tôi nấu cho con, gắng bên nhau nhiều nhất có thể... Mỗi người chỉ cần làm tốt phần việc của mình đã là sống có trách nhiệm với bản thân, với gia đình. Tôi, đơn giản, chỉ mong có vậy!

Cảm ơn những Người-thầy-đầu-tiên của tôi!

Cảm ơn bố mẹ đã cho tôi cuộc đời này!

20.11.14

Phố Đông




Em ạ, Hà Nội đã lại Đông rồi!
Em có còn nhớ chỗ chúng mình ngồi,
Cái thủa ấy ta hãy còn trẻ lắm?

Hà Nội mùa này chiều giăng chút nắng
Anh lơ ngơ giữa muôn vạn người quen
Muốn tìm một chỗ ngồi và yên lặng nhớ em
Xen ngày cũ vào ồn ào, vội vã...


Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Cảm ơn Thầy cô


Ảnh: Đến trường ngày nắng


Hôm nay là ngày Nhà giáo Việt Nam.

Cá nhân mình nghĩ nghề nghiệp nào cũng cao quý, nghề nào cũng cần được tôn vinh và được nghỉ hẳn một ngày, như bọn trẻ nhà mình được nghỉ ngày hôm nay chả hạn! :)

Nhân nói đến chuyện này, mình nghĩ ai cũng có những ngày đi học nhiều ý nghĩa.

Mình có may mắn gặp được một vài thầy cô có ý nghĩa đặc biệt với cuộc đời mình. Ví dụ như cô giáo dạy văn lớp 8. lớp 9 của mình , cô làm Chủ nhiệm lớp mình 2 năm  nhg phải đến lúc thi chuyển cấp cô mới nhìn mình khác với cách nhìn một đứa dốt đều các môn và coi "học" là một thứ buộc phải làm chứ chả đem lại cái chết mẹ gì thú vị!:))))

Kiến thức là cái gì đó ko hề cụ thể, nó như lớp phù sa... đọng lại ở đó... và ít năm sau đó, ta cảm thấy những gì ta tưởng chả có tác dụng gì mấy hóa ra rất thiết thực. :)

Không biết đến giờ cô còn tí ấn tượng nào để nhận ra mình kkông, bởi cũng gần hai mươi năm rồi, nhưng mình rất biết ơn cô, nhờ cô mà mình đặc biệt có hứng thú với một môn học có tiếng là... xa xỉ!:D

Tiếp đến là cô Chủ nhiệm hai năm dạy Tiếng Pháp của mình, một giáo viên mới ra trường, rất trẻ và mảnh khảnh; trẻ tới mức nếu đứng với cô, lũ học trò trông còn già hơn cả cô nữa. Chính cô và thầy Luật Hành chính ( cái môn mình sợ dã man mà cuối cùng thi vấn đáp được tận 9 điểm - điểm cao nhất trong học bạ mình - lại là điểm của một môn "không tưởng" ^^ ) làm mình thay đổi cách nhìn nhận về cách truyền thụ của giáo viên trẻ. Cách giảng, cách giải thích vấn đề không phụ thuộc vào tuổi tác hay tuổi nghề của họ. Chưa chắc cái lũ bạn mình nó đã cảm thấy thế, là cá nhân mình thấy họ có tác động cực kỳ tích cực với mình.

Một người nữa rất có ý nghĩa với mình, người chưa bao giờ đứng trên bục giảng, chưa bao giờ nhận học phí của mình cho những gì bác ấy đã truyền thụ. Bởi vậy mới nói, trong cuộc đời này, chúng ta ko gặp ai một cách tình cờ...

Quá trình dạy và học ở người lớn khác trẻ con ở chỗ là nó có ý thức, có chọn lọc. Nhưng trái lại, nó gặp nhau ở chỗ kiến thức, sự tự tin của người dạy truyền cho người học được củng cố và xây dựng một cách từ từ, bằng cách này hay cách khác... Nhờ đó, người ta lớn lên.

Mình vẫn mong con cái mình sau này cũng có được may mắn đó, để khám phá thế giới trong chính khả năng của mình, để làm đầy thế giới quan của mình, để tự làm cuộc sống đầy màu sắc, luôn vui vẻ và ấm áp trong cả hiện tại hay những khi nhớ về ngày cũ.

Cảm ơn các thầy cô thật nhiều!
Chúc các thầy cô một ngày hội nghề nghiệp vui vẻ!


20.11.14


Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

Music box - Chiếc hộp âm nhạc - Chiếc hộp cảm xúc

Có tuổi thơ ai mà không nheo mắt ngắm nhìn hình hài xinh xắn và lắng nghe âm thanh của những chiếc hộp nhạc thế này?



Từng âm thanh được tạo ra bằng sự va chạm của những thanh kim loại. Chậm chạp, nhưng rõ ràng và mạch lạc. Từng vòng quay là từng tiếng nhạc phát ra; nghe âm thanh mà có thể hình dung ra được từng mảnh kim loại chầm chậm theo vòng mà ung dung bung ra một nốt nhạc vừa thanh mảnh, vừa trong trẻo nhường ấy....

Mình không nhớ mình có bao nhiêu cái hộp nhạc như thế này, giờ chỉ nhớ chiếc hộp nhạc của cái người có tên Mối tình đầu mang tặng. Giờ nó ở đâu, mình không nhớ nữa. Chỉ biết rằng, cái hộp hình trái tim mang đến những thanh âm ấy đã là một phần của những kỉ niệm đáng nhớ.



Mình mua tặng con trai của người ấy một chiếc hộp nhạc để tuổi thơ của thằng bé sẽ có dấu ấn của chiếc hộp nhạc và hy vọng kỉ niệm của nó sẽ dành một góc cho những âm thanh đáng yêu kia..
Còn cái người mang tên Mối tình đầu ấy thì vừa thuộc về một phần của kỉ niệm, vừa ở cạnh mình mỗi ngày. Thật lợi hại!

:D:D:D

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Cuối tuần vui vẻ với Big hero 6



Nhờ bạn Nhím xem quảng cáo trên Disney chanel và count down từng ngày để tới buổi công chiếu đầu tiên của Big hero 6 mà "bọn ăn theo" lại được đi xem phim.



Đây là một bộ phim 3D xứng đáng để trở thành phần thưởng vào một dịp cuối tuần mưa gió.
Bộ phim được phóng tác từ bộ truyện tranh Big Hero 6 của Marvel.
Lấy bối cảnh một thành phố giả tưởng và hiện đại mang tên San Fransokyo ( ghép giữa San Francisco và Tokyo) với những nét đặc trưng của cả hai thành phố: Cầu cổng vàng nổi tiếng của thành phố San Francisco nhưng được làm từ những trụ cầu mang đậm kiến trúc xứ sở mặt trời mọc, những con đường hoa anh đào... là nơi mà cậu bé Hiro Hamada, một thiên tài chế tạo robot trẻ tuổi sinh sống. Người bạn thân nhất của Hiro chính là robot do anh cậu chế tạo mang tên Bay Max, có thân hình đồ sộ bằng cao su được bơm căng.



Do anh cậu đột ngột qua qua đời, một kẻ xấu chiếm đoạt sáng chế của Hiro và bí ẩn tấn công lại bằng chính những con "bọ máy" của cậu, Hiro quyết định tự mình cùng Bay Max tiến hành điều tra cùng với sự giúp đỡ của những người bạn thân của anh trai cậu: Hiro, Honey Lemon, Wasabi, Go Go Tamago, Fred.



Cùng với họ, Bay Max hiện lên như một người bạn đáng tin cậy của Hiro trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, kể cả là hy sinh bản thân mình. Họ tạo thành một nhóm thiếu niên có trí thông minh và đoàn kết để tạo ra siêu năng lực, cùng nhau khám phá ra một âm mưu trả thù và hủy diệt.







Đúng như phong cách Mỹ thường thấy, bộ phim thắt nút-mở nút liên tục để người xem không bị nhàm chán.
Cảnh phim vô cùng hoành tráng kết hợp hiệu ứng 3D đầy thú vị: cảnh Bay Max và Hiro bay lên không trung, cảnh toàn thành phố nhìn từ trên cao xuống, cảnh các con bọ xếp hình linh hoạt được điều khiển bằng ý nghĩ...








Bộ phim ca ngợi trí thông minh, sự sáng tạo và quyết tâm không ngừng nghỉ, tinh thần dũng cảm, tình yêu thương, tình bạn, sự hy sinh và quan tâm lẫn nhau dưới sự thể hiện của các nhân vật hoạt hình.
Các tình tiết, lời thoại trẻ con đầy hài hước khiến lũ trẻ trong rạp bật cười khoái trá.



Tình tiết mình thấy giá trị nhất trong phim là lúc Hiro mang cánh tay-phần còn lại ( ngỡ là ) duy nhất của chú robot mà anh cậu sáng chế ra với vẻ ngậm ngùi. Nhưng không, trong bàn tay ấy vẫn đang nắm lấy con chip - linh hồn của con robot - mà anh cậu sáng chế với mục đích chăm sóc sức khỏe cho mọi người. Như vậy nghĩa là con robot không bị mất đi, giá trị để lại của người anh cậu vẫn còn ở đó. Nhờ vậy, cậu đã tái tạo lại con robot đầy tính nhân văn như lý do tồn tại của nó lúc đầu.
Lúc ra về, các bạn ấy vẫn không ngừng bàn tán về bộ phim. Mô típ anh hùng có vẻ là thứ được hâm mộ qua nhiều thế hệ chíp hôi!:)






Nói chung đây là một bộ phim đáng để xem và sẽ để lại những dư vị ngọt ngào đáng nhớ.

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Cà phê sáng và câu chuyện về Hạnh phúc



Chương trình " Cà phê sáng" hôm nay kết thúc bằng một clip phim ngắn. Nhân vật rất ít, tình tiết không nhiều... nhưng chắc sẽ khiến người ta nghĩ nhiều sau đó...

Một thằng bé xinh xắn ăn mặc tươm tất, sạch sẽ ngồi tắm nắng trên ghế đá công viên. Rõ là con nhà giàu.
Một thằng bé khác lôi thôi, bẩn thỉu ngồi gốc cây nhìn thằng bé kia một cách thèm thuồng.

Thằng bé-gốc-cây xỏ hai tay vào hai chiếc giày đang há mõm. Chiếc giày rách bên trái nói với chiếc giày rách bên phải: " Tôi muốn trở thành cậu ấy!!!". Rồi có lẽ chịu không nổi, cậu hét to:
 " Tôi... muốn... trở... thành... cậu... ấy!!!...".

Dứt lời, thằng bé trên ghế đang ủ rũ buồn rầu chợt tươi tỉnh, mừng rỡ. Nó chạm vào người nó, vuốt vạt áo và bật cười vui sướng.

Thằng bé ngồi gốc cây còn cười to hơn. Nó sung sướng cầm chiếc giày rách nhảy tung tăng xung quanh gốc cây ngập nắng.

Rõ ràng, chúng đã hoán đổi vị trí cho nhau và ai cũng có vẻ sung sướng khi được ở vào vị trí của người khác.
Không phải trẻ con, cả người lớn chúng ta cũng vậy!

Kết phim là cảnh một bà đẩy chiếc xe lăn đi tới. Bà nói với cậu bé ngồi trên ghế: "Đến giờ rồi, chúng ta phải về thôi!" và hết.

Chắc mình khỏi phải nói tới sự biểu cảm trên mặt cậu bé-gốc-cây lúc này đã được trở thành cậu-bé-trên-ghế, bởi trước đó, cậu chính là người hét lên để mong muốn một phép màu.

Vậy ra được làm người khác, được nếm trải cái hạnh phúc của người khác chưa chắc đã làm ta thỏa mãn và hạnh phúc.
Cái mà chúng ta nhìn thấy chưa chắc đã như cái chúng ta mong muốn.
Cái người mà ta tưởng họ hạnh phúc, sung sướng... chưa chắc họ đã thấy hạnh phúc và hài lòng; có khi chính họ lại đang thèm khát cái ta đang có.
Vui với những gì mình đang có, tận hưởng những gì thuộc về mình, dành cho mình mới là hạnh phúc.
Có nhiều chuyện ta cố để đạt được nhưng khi nó xảy ra rồi, có lúc chúng ta lại ước giá như nó đừng tới.

......

Chúc bạn hạnh phúc hôm nay, ngay kể từ bây giờ!


07.11.14

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Chạm tay vào nỗi nhớ





Hôm nay được mặc áo khoác, xí xớn tị nữa thì quàng cái khăn cho Thu đỡ rưng rưng...

Hà Nội bỗng lạnh để ta nhớ vị kem cốm mùa đông năm ấy!


Cái lạnh khiến nỗi nhớ lan sang cả Hồ Tây những ngày trước giông, đầy gió, có hai cây sậy run lên không phải vì mưa...

Hà Nội, lập đông 2014.

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Bắc Cực - Thiên đường cần áo ấm ( P1-Hạnh phúc quanh đây )



Ngày tôi còn bé, chú và dì tôi đã chia tay nhau.
Dì là em ruột mẹ tôi. Chú là người dưng, vì lấy dì tôi mà trở thành họ hàng máu mủ.

Giờ tôi nghĩ lại, thấy buồn cười với chính mình vì cái lối nghĩ và cách cư xử trẻ con có phần xấc láo của mình. Nhưng Trẻ Con là vậy, chúng nghĩ và hành động theo lý lẽ của chúng; Người Lớn, vì thế, hãy làm ơn hiểu và cư xử theo tư duy của trẻ con.

Ngày đó, trong suy nghĩ của một đứa trẻ, tôi ghét chú, ghét thậm tệ cái người đã rời bỏ dì tôi, để dì phải khổ mà bất kể đến lý do. Thực ra, tôi đã ghét mà không có khái niệm phải biết đến lý do. Bởi nghĩ thế nên lần nào gặp chú tôi cũng kiên quyết không chào, kể cả khi người lớn nhắc.

Chúng ta, mặc nhiên luôn nương nhẹ với lỗi lầm của mình. Không chỉ vậy, ta nương nhẹ với lỗi của người thân, bạn bè của ta; một kiểu yêu thương vô điều kiện khi họ có chút gì liên quan đến ta thì họ cũng cần được ta mặc nhiên ưu tiên hơn là vậy!

Cho đến giờ, khi đã là mẹ của hai đứa trẻ, tôi vẫn không hiểu ngọn ngành nguyên nhân do đâu mà hôn nhân của dì tan vỡ. Phần vì ngay trong suy nghĩ của dì, chuyện gì qua rồi thì nhắc làm gì, nhất là khi đã thành người dưng, ai rồi cũng có phúc phần, có cuộc sống riêng của người đó.

Không ai xuất hiện trong cuộc đời người khác một cách tình cờ phải không?
Họ tạo ra niềm vui, nỗi đau, sự lừa dối  hay sự thất vọng... cũng là có lý do phải không?

Những suy nghĩ của tôi được chắp nối bằng đôi lời của dì trong nhiều năm.
Bao giờ người ta cũng nói đến cái kết của một câu chuyện, một vấn đề. Giống như tới giờ phút này, người ngày xưa từng lấy cái oai Mẹ Chồng mà cũng tai ác với dì ghê gớm. Bà có sự khó tính của bà góa ở vậy nuôi con; lại chỉ có mỗi ông con trai mà sau có tới hai cô con dâu với dăm đứa cháu nữa mà giờ cái gì cũng " Mẹ thằng Long", là dì.

Khi sống cạnh nhau, người ta thường bị những va chạm hàng ngày lấn át những điều tốt đẹp trong con người nhau. Xa ra, người ta thường thấy người kia bớt đi xấu xí chăng?

Ngày trẻ, dì tôi đẹp; có thể nói là đẹp nhất trong mấy người con gái của bà ngoại. Nhưng cá tính dì mạnh quá thành ra đanh đá.

Tôi không tin vào số phận, vì con người không phải đôi dép, không được tạo ra và đánh số để người này ăn khớp với người kia và vĩnh viễn không bị thay thế.

Sự thực cũng cho thấy nhiều cặp vợ chồng, cá nhân tôi không dám nói là cả quá trình hôn nhân của họ là hạnh phúc, sống được với nhau trọn đời. Và họ rất khác nhau, từ tính cách tới hình thức.

Ai đó ví tính cách vợ chồng như bánh răng, phải có chút khác nhau mới ăn khớp, mới bổ sung được cho nhau và chung sống được lâu bền... Duy chỉ có điều này, chắc không chỉ mình tôi nhận thấy, những đôi vợ chồng đều có điểm nào đó trên khuôn mặt nhang nhác giống nhau. Tôi thấy vậy nên nhìn những đôi yêu nhau mà có nét hao hao giống nhau, tôi tin họ sẽ nên duyên chồng vợ và mong họ sẽ bên nhau trọn đời.

Tôi giờ đã qua lứa tuổi của dì mình khi đó, và tôi hiểu, người ta sẽ không phải chia tay nếu họ khác nhau vừa đủ, chứ đừng khác nhau quá nhiều.


Tôi không biết trong thâm tâm dì, có bao giờ hối hận hay nuối tiếc chuyện quá khứ?

Nói chia tay rất dễ.
Ly hôn cũng là một thủ tục cần thời gian nhưng không phải đợi chờ quá lâu.

Khổ nhất là chia tay rồi mà một người vẫn còn quyến luyến người kia. Ngoài việc xoay sở với cuộc sống một mình, họ còn phải xoay sở với cái tình cảm còn chưa dứt được trong lòng họ mà vẫn phải mở mắt trân trân đối diện với nỗi buồn của sự chia tay tất yếu hàng đêm.

Bản chất chia ly là đau khổ. Kẻ nào càng nặng tình thì càng đau khổ. Nhưng người bị đẩy vào cuộc chia ly đó một cách vô ý mà phải chịu đau khổ nhiều nhất lại không phải họ mà là ( những ) đứa con của họ.

Bởi thế, tôi thấy thương những đứa trẻ của những cuộc chia ly!

Cuộc sống gia đình nào cũng có lúc này lúc khác, ý tôi là sự xáo trộn dù lớn dù nhỏ trong một tổng thể yên bình.

Lúc nhỏ, tôi sợ nhất những lúc bố mẹ cãi nhau.  Cãi cọ khác bàn bạc, khác tranh luận bởi nó tạo ra rạn nứt. Có lần có thứ đổ vỡ, có lần tôi và em gái phải sang nhà bác tôi ở gần đó để không phải nhìn/nghe/chứng kiến những câu chuyện chả ra đâu vào đâu của người lớn... Nhưng trí nhớ rất tệ, nó luôn nắm bắt những khoảnh khắc mà nó thấy bất bình thường và còn tự hứa sẽ ghim lại đó lâu nhất có thể.

Lúc bắt đầu có ý thức, tôi tự nhủ: Khi tôi có gia đình, tôi sẽ không để con cái tôi phải có những ký ức kiểu như vậy. Sự thực là tôi chưa làm được.

Tôi vẫn đùa với bạn bè, rằng cuộc sống không cần phải sống lâu mà là sống-chất-lượng. " Chất lượng" ở đây là sự vui vẻ, yên bình và đủ để làm mình tạm hài lòng và thỏa mãn.

Tôi không giống như ai đó, không muốn trông đợi một cái kết có hậu như khi đọc một cuốn tiểu thuyết.

Cái tôi mong là con cái tôi biết tận hưởng hạnh phúc từ những chuyện đơn giản, nhẹ nhàng. Bản thân nó không khó tìm kiếm và nó sẽ giúp tôi và những người quanh tôi thấy mình được hạnh phúc mỗi ngày.

Tôi mong Dì tôi cũng vậy.


Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

Tại






Lên Bắc Hà với anh đi em,
Trời mù sương... chẳng kem ăn mà vẫn run lập cập
Anh vốn dĩ không phải người hấp tấp
Tại men rượu xui anh nói thương em.

Bắc Hà, 10/2014

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

Thu có màu hoài niệm



Khi ta quý mến/yêu thương ai đó, tức là ta ngầm trao cho họ cái quyền làm ta vui, buồn, hờn giận hoặc kể cả là đau khổ.

Nói như thế không có nghĩa là những người bình thường không thể làm ta vui, buồn, cáu kỉnh hay tức giận... , nhưng nó khác với cái mà người-ta-thương-yêu làm ra nhiều lắm!

Với những người thường, ta có thể dửng dưng với những gì họ gây ra, không mảy may bận tâm. Thờ ơ cố ý vốn là sự khinh bỉ lớn lao!

Trái lại, nỗi buồn kia dù nhỏ cũng không tự dưng biến mất. Nó không trôi đi theo thời gian, mà vĩnh viễn nằm lại ở đó. Không ai có thể xóa nó đi, kể cả ta; trừ khi chính người đó, tới, và nhẹ mang nó đi theo gió.

...


Bạn từng yêu thương ai chưa?
Bạn từng buồn khổ vì ai chưa?
Rốt cục, tôi nghĩ đúng không vậy?

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

Nhớ nhà




"Hà Nội mùa này sấu chín chưa em?"
Có một bài ca có tên như thế đấy!
Nhưng anh cứ ngỡ lời ca phải diết da, nhớ nhung đến vậy
Bởi anh thương ghê lắm lúc trời đổi gió, sang mùa.

Bài ca ấy không nói về những đận gió lùa
Và những ngày mưa lạnh kéo dài, mẹ phải đạp xe đưa anh đến trường đi học
Mẹ anh, người của sớm hôm, tảo tần, khó nhọc
Chỉ khẽ nói "Đừng", lúc anh nói ước theo nghề của mẹ cha...

Hà Nội mùa này vòm sữa chửa có hoa
Phố chỉ đủ làm anh nhớ đám mồng tơi dọc bờ rào ọp ẹp
Cây trạng nguyên cành gầy gò bên bờ tường đứng nép
Một chốn bình thường mà lắm lúc làm anh nhớ đến xôn xao...

Anh ở chốn này, lắm lúc ngửa cổ nhìn vòm sấu ước ao
Có một nơi nào cho ta chạm được vào bình yên và hạnh phúc?
Em ở đâu, liệu có về cho kịp lúc
Dáng mẹ bên giậu thưa, làn khói bếp lúc lam chiều?



Hà Nội mùa này sấu chín chưa em - Tấn Minh

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Mùa nhớ



Ta nhớ biển bằng nỗi nhớ mùa đông
Nhớ con còng cong cả mình trước gió
Những ngày mùa đông ai đó đội mưa ra đồng cất vó
Và lũ trẻ đón mẹ về bằng những tiếng hò reo...

Ta nhớ biển bằng đuôi mắt khẽ nheo
Của những-người-vợ mùa-đông trông chồng đi làm ăn xa xứ
Gió vi vút đầu ngọn tre làm nên cấu tứ
Thành bài ca trời nổi gió đón Đông về...

Con gái miền biển cắn nhẹ lọn tóc thề
Không phải mùa nắng mà hanh hao bởi gió
Nụ cười lấp lánh át nỗi buồn đám cỏ
Ta tự hỏi lòng, vẫn còn có nụ cười, sao biển lại mồ côi?

Ta gửi cho biển một nỗi nhớ xa xôi
Bởi biển mùa đông càng cô đơn rất lạ
Người đồng bằng đón mùa bằng hàng cây thay lá
Biển chẳng có gì, vẫn chỉ biết xôn xao...

Đứng trước biển mùa này chỉ có mình với trăng cao
Vì gió, vì lạnh, vì gì? - Mà muôn đời thấy mình nhỏ bé?
Đứng trước biển thấy lòng cồn cào nhớ Mẹ
Nhất là lúc nắm bàn tay lạnh mỗi độ gió mùa sang, lúc Đông về.


2014

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Những món quà Thu

Hà Nội giờ đang là mùa thu - cái thời khắc khiến người ta sống nhiều với những nhung nhớ, những bồi bồi từng có trong kỉ niệm.
Nhắc đến Thu-Hà-Nội là nhắc đến những màu sắc và hương vị làm nên nỗi nhớ dịu dàng...

Tác giả Mark Lowerson từng tâm sự, Hà Nội vào thu luôn có một sức quyến rũ bất tận đối với ông, không chỉ bởi cảnh sắc thiên nhiên, những cơn gió se se lạnh mà còn bởi 'say' hương cốm làng Vòng.

" Đã bao giờ bạn nghĩ đến việc tặng ai đó một món quà rất đỗi giản dị, thể hiện những cảm xúc chân thật và lòng biết ơn của bạn mà không hề mang ý nghĩa vật chất? Hãy bỏ qua những gói quà được bọc trong giấy bóng kính, thắt những dải ruy băng nhiều màu sắc đẹp đẽ. Bạn có nghĩ tới việc mình tự tay làm món quà đó cho người mình yêu quý, vẽ một bức tranh, nấu một bữa ăn và nghĩ đến việc làm này có ý nghĩa với người nhận như thế nào.

Và nếu như người thân của bạn thực sự thích thú với văn hóa ẩm thực và những câu chuyện về sản vật và con người, tôi có một gợi ý tuyệt vời cho bạn: đó là cốm mùa thu của Hà Nội.
Được gói trong lá sen xanh với những đường gân nổi, chắc chắn người nhận quà sẽ vô cùng ngạc nhiên và thích thú với những hạt cốm xanh nõn, thơm dịu, vị ngọt mát gói ở bên trong. Hãy kể cho người thân của bạn về câu chuyện của cốm Hà Nội, về ngôi làng nơi những hạt gạo đặc biệt này ra đời, về những cơn gió mùa thu mát dịu báo hiệu mùa thu hoạch đã tới, về những đôi tay thoăn thoắt của người nông dân, về nhịp điệu rộn ràng của những chiếc chày, chiếc cối nhịp nhàng lên xuống.
Tôi đảm bảo với bạn rằng người nhận món quà này sẽ rất xúc động và trân trọng tấm chân tình của bạn"( Trích bài viết về cốm làng Vòng - Stickyrice Blog ).

Bên cạnh màu xanh của cốm "đã thấy ngất lên mùi thơm dịu hiền của lúa non xanh màu lưu ly đặt trong những tàu lá sen tròn cũng xanh muôn muốt màu ngọc thạch" ( Miếng ngon Hà Nội - Vũ Bằng ), mùa thu đem cái nắng hanh vàng nhộm cho những thứ quả óng màu của nắng: quả chanh đào, lựu đỏ hay quả táo mèo hây hây má thắm.
Những thứ quả này chín rộ cũng là lúc mùa thu tràn ngập khắp phố rồi!




Tôi nhớ ngày còn bé, trên những tán cây cao cuối vườn, cây hồng đến mùa này chỉ còn trơ lại cành mà treo đầy những quả. Khi bất chợt bắt gặp sắc lá chuyển màu, lấp lánh trong cái nắng chiều rực rỡ, ngẩng lên cây đã ngó thấy những quả hồng bắt đầu ngả vàng. Thế là ta tự nhủ: Mùa đẹp nhất trong năm đã đến!

Hồng đỏ, hồng giòn làm mâm cỗ Trung thu tròn đầy màu sắc. Rồi hương vị của thứ quả này được bàn tay ai đó khéo léo làm thành thứ mứt hồng giữ được quanh năm mà vẫn dẻo thơm, tròn vị.




Mùa chanh đào cũng khéo léo nhằm trúng tiết thu.
Mùa chanh cũng ngắn như mùa thu vậy, thường chỉ kéo dài khoảng tháng 8, tháng 9. Mùa bắt đầu cũng là lúc bắt đầu có chanh đào nhưng phải từ giữa mùa trở đi, chanh mới già và mọng quả. Vỏ quả màu vàng hanh, chứa nhiều tinh dầu, ruột màu hồng đào đẹp mắt.


Chanh đào ngâm đường phèn-mật ong là thứ quà homemade tặng người thân, bạn bè thật tuyệt bởi nó có màu vàng óng, sóng sánh của nắng thu; có mùi thơm của mật ong và vị tê tê của tinh dầu, vị chua thanh tinh tế... Miếng chanh lúc ấy se lại, không còn vị chua gắt hay đắng nữa, mà giống hệt một miếng ô mai chanh đậm chất Hà Nội, sẽ khiến người được tặng phải nhớ đến rất lâu sau đó.

Hoa lựu là màu hoa báo hiệu mùa hè nhưng quả lựu lại là thứ quả đặc sắc của hanh vàng nắng thu.
Cứ tới mùa, người ta nô nức quẩy gánh hàng rong đầy ắp những quả khắp 36 con đường phố cổ.
Một chút thảnh thơi để ngồi bóc, tách từng quả thành những hạt trong veo, nhẩn nha nếm cái ngọt man mát một cách tỉ mẩn. Một chút thời gian để ép thành một ly nước mát trong tiết thu có nắng thật đấy nhưng không gắt gao mà vẫn mát mẻ, trong lành mỗi sớm.


Thứ nữa là táo mèo, một loại quả đặc sản của vùng cao. Chắc không phải mình tôi từng tự đặt ra câu hỏi: Hà Nội là nơi nào mà hội đủ mọi sản vật khắp miền hay ho, tài tình đến vậy?

Quả Táo mèo nhỏ xinh, màu hơi vàng hoặc ửng đỏ. Người ta nói rằng " nó mang đủ sắc thái của cuộc sống: mới nhìn thì ngon ngon, khi vừa ăn thì chát đắng, nuốt vào thì bình thường, ngồi chơi một tí thì ngọt nhẹ...chỉ cần nếm một lần sẽ thấy mùi vị vương vấn mãi..." ( Ký sự 365 ngày - Liêm Trinh )

Sở dĩ tôi gộp Táo mèo vào những kí ức Thu-Hà-Nội bởi tới mùa, thứ quả ấy được bày bán la liệt trên vỉa hè, trên sạp hàng các chợ ở Hôm, chợ Đồng Xuân, chợ đầu mối Long Biên...

Thứ quả này thật lạ!

Táo mèo ra hoa vào mùa xuân, từng chùm trắng như hoa mận, nở bung trên những thân cành khẳng khiu. Từ khi trổ hoa cho đến lúc hái quả là 9 tháng; vượt qua mưa, nắng, gió, băng... và quên đi những ngày khoác tấm áo trắng xinh đẹp lúc ra hoa, phủ sự tinh khôi cho cả vùng núi rừng, quên đi những ngày mưa gió dập vùi, cố chắt chiu lấy chút dư vị ngọt thơm, đắng chát...
Ai đó nói thời gian ở đồng bằng đo bằng công việc, bằng tuần, bằng tháng... còn nhịp thời gian trên đỉnh núi cao kia, chỉ được tính bằng những mùa hoa, mùa quả... đơn giản và tự nhiên như chính những con người nơi đó. Thứ quả vùng cao đổ về xuôi để mùa thu được kết nối bằng mùi hương là vậy.



Nhắc đến thu Hà Nội mà không nhắc đến một mùa sấu chín thì thật là thiếu sót. Hoa sấu trắng muốt từng chùm nơi đầu cành, nhỏ li li ẩn mình trong sắc xanh dày của lá. Hoa có mùi thơm; cái hương thơm mà ngửi kỹ còn thấy cả vị chua như khi ta cạo sơ lớp vỏ vậy. Sấu xanh non được ngâm đường, dùng làm đồ ăn, thức nấu; còn sấu già chín tới chỉ cần nạo chút vỏ mỏng bên ngoài, rồi cầm con dao nhỏ, lượn một vòng tròn quanh lớp thịt, khéo léo chạm vào cái hạt bên trong là được một lớp cùi chua chua ngọt ngọt; thêm chút muối ớt thì cứ để " miếng ngon nhớ lâu" tan ra trong cảm nhận ...

Tôi lại nhớ ngày bé xíu, cứ tới mùa sấu chín, bà ngoại tôi gọt sấu thành từng khay, bày bán ở gánh hàng nước dân dã của bà. Bà tôi khéo lắm! Khéo từ lúc chọn sấu vừa chín tới, quả to, vàng đều chuyển thành nâu nhạt... cho tới lúc xắt khoanh, thịt quả vẫn được ôm tròn quanh cái hạt ngon lành, thơm tho... Bà tôi mất lâu rồi nhưng những kỉ niệm về bà, chỉ cần chạm nhẹ vào là trở lại sống động vô cùng.



Với những sản vật, trái chín trên tay, mùa thu mang nhiều hương sắc và yêu thương quá! Dẫu chẳng đi xa mà mỗi lúc chợt ùa về trong lòng mỗi người là một cái gì đó khó gọi tên, chỉ biết rằng ở đâu đó, khoảng cách không gian-thời gian, khoảng cách hiện tại-quá khứ, đô thị-vùng cao sẽ không còn nữa.

Bạn có giống tôi, sẵn có tình yêu với Hà Nội, có yêu không những món quà Thu?


Ảnh Taomeomommy, Lune.

Hà Nội, Thu, 2014.


Bài đã đăng trên Emdep.vn - Tháng 10.2014

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

Chanh đào - Món quà của mùa thu

Mùa chanh đào thường ngắn, thường chỉ kéo dài 1-2 tháng trong năm, khoảng tháng 8-9. Bắt đầu mùa thu là bắt đầu có chanh đào nhưng phải từ giữa mùa trở đi, chanh mới già và mọng quả. Chanh đào có vỏ màu vàng hanh, chứa nhiều tinh dầu, ruột màu hồng đào rất thơm và đẹp mắt.
Năm nào tới mùa, mình cũng làm vài lọ cho nhà dùng.
Thỉnh thoảng, món quà homemade này có thể tự tin đem biếu tặng người thân, bạn bè.


Thường mình ngâm 1 lọ chanh đào là 1 kg chanh với 1 kg đường phèn500ml mật ong. Nếu lượng ngâm ít hay nhiều hơn thì cứ tỉ lệ đó chia ra.
Chanh đào nên chọn quả già dày vỏ, sẽ chứa nhiều tinh dầu, ngon hơn là chanh non.
Chanh đào rửa thật sạch, bỏ núm và để ráo nước. Có thể dùng khăn sạch lau khô từng quả, để đảm bảo chanh khi ngâm không bị nổi bọt/váng, gây lên men và hỏng.


Ngâm chanh có 2 cách.
Cách thứ nhất là thái ngang quả chanh thành lát mỏng. Cách này chỉ sau 1 tháng là có chanh dùng.
Cách thứ hai là khía dọc quả hoặc dùng tăm xâm xung quanh quả chanh, không thái. Cách này làm chanh lâu ngấm đường hơn, khi ăn phải dùng dao hoặc kéo cắt nhỏ ra, nhưng bù lại sẽ giữ được lâu năm.
Mình hay làm theo cách đầu vì ngoài việc dùng để ngậm ho khi thay đổi thời tiết, nhà mình thích dùng nước chanh đào nóng vào mùa đông hoặc uống lạnh với đá bào vào mùa hè, đều tuyệt cả!


Lọ ngâm chanh rửa sạch, tráng nước sôi và lau khô. 
Xếp chanh vào lọ, cứ một lớp chanh lại một lớp đường phèn vụn, cho đến hết. 
Mình thường để những cục đường phèn to vào sau cùng, để nó tạn chậm và đủ nặng, làm cho những lát chanh không bị nổi lên trên. 
Một số người sẽ cho luôn mật ong từ công đoạn này ( hoặc không ngâm đường phèn mà chỉ ngâm hoàn toàn với mật ong ). Nhưng mình không làm vậy, mình sẽ đậy nắp lọ lại, để vào nơi khô mát chừng 5-7 ngày sau mới cho, để mật ong dậy mùi.
Nếu công đoạn làm sạch, làm khô quả và lọ cũng như ngâm đủ lượng đường cần thiết như đã nói ở trên thì thứ quả gì bạn ngâm không bao giờ bị lên men hoặc phải mở lọ để hớt bọt như nhiều người đã hướng dẫn trên mạng. Nó vừa mất thời gian, vừa làm ảnh hưởng đến chất lượng đồ ngâm khi tiếp xúc nhiều với không khí.


Sau 5-7 ngày , lát chanh bắt đầu se lại. Nước chanh và nước đường ngập miệng  tới miệng lọ. Mình đổ mật ong vào và đậy kín nắp, tiếp tục ngâm chừng 1 tháng thì có thể đem dùng.


Nước chanh đào và táo xắt hạt lựu

Sau 1 tháng, nước chanh đào có màu vàng óng, sóng sánh như mật; có mùi thơm của chanh-mật ong; có vị chua-ngọt thanh của đường phèn, vị tê tê của tinh dầu vỏ chanh. Miếng chanh se lại, không còn vị chua gắt hay đắng nữa, mà giống hệt một miếng ô mai... Ngon lắm!;)

Mình gọi chanh đào là một trong những món quà của mùa thu.



09.2014


Có nắng ở trên cao



Có những người cả đến và đi đều lặng lẽ
Có những ngày mưa dấm dứt mãi không thôi
Có những vết mực gột rửa mãi không trôi
Có những buồn thương chưa qua mà đã tiếc...

Ta thấy gì qua những tầng mây biếc?
Em thấy gì qua muôn vạn ngày trôi?
Lòng còn vui thì cứ bồi hồi thôi
Kẻo rồi muộn, mùa thu trôi đi mất!

Còn nỗi buồn, tôi xin em hãy cất,
Để mùa thu hôm ấy được tràn đầy
Mỉm chút cười đưa tôi đến chân mây
Ở cạnh tôi trong muôn vàn gió ấm.

Ở dưới kia,thế giới bằng cái chấm
Vẫn nhiều người lặng lẽ đến, rồi đi
Trên thiên đường không có sự chia ly
Không có cả buồn đau hay mất mát...

Ta ở trên mây, cùng gió trăng, ta hát.



20.09.2014



Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

Những mảnh đêm buồn




Viết cho những người ghét cay ghét đắng đợi chờ


Chúng ta đã đánh đổi những giờ khắc bên nhau
Bằng những mảnh niềm vui ở nơi này, nơi khác
Cuối cùng thì bao diêm cũng chỉ còn những vệt quẹt hằn trên vỏ nâu xước xát
Còn những đốm đèn lại mờ khuất mãi phía xa...

Tuổi trẻ, hạnh phúc và mơ ước của chúng ta
Sẽ trượt dài rồi dừng lại ở đâu anh nhỉ?
Giống như nhiều người hay ước mơ xa xôi có nghĩ
Hạnh phúc chỉ lưng chừng, luôn quanh quất đây thôi?

Em nhìn anh, ánh mắt chạm vào vành môi
Yêu thương của em, nhung nhớ của em, sao nghĩ đến là tim đau đến thế?
Có gì đâu, một tuần vài đêm về trễ
Cũng đủ làm em hết yêu anh rồi!

Góc cầu thang, bậc thềm lạnh, trong bóng tối... em ngồi
Nhìn ra xa đếm ánh đèn đường ngược xuôi chớp tắt
Em cũng giống nhiều người đàn bà ngồi đếm đèn đêm mà hiu hắt
Rồi tự hỏi, có bao nhiêu cuộc tình đang lặng lẽ chết ngoài kia? *

Anh à, lúc bóng tối đổ xuống, em cần ai đó thật bình thường để sẻ chia
Em lo ngày mai, biết đâu bất ngờ, em sẽ chết
Liệu anh hối hận, khóc thương được bao lâu khi ngày tháng chúng mình được bên nhau đã hết?
Vậy, đừng chần chừ. Hãy quay về và nói yêu thương em ngay đi!



17.9.14

* Ý thơ: Mẹ Green.


Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

Đêm lặng yên rồi



Chúng mình chẳng giận nhau lâu được đâu anh
Bởi từ sáng tới khuya ai cũng lắng nghe tiếng bước chân của người kia anh nhỉ?
Những lúc buồn, mỗi người trôi theo một dòng suy nghĩ
Mỗi con sông một nguồn, rồi vẫn đổ về biển cả đấy thôi!

Lúc giận dỗi hình như thời gian không cả trôi
Một ngày... hai ngày... Sao mà lâu đến vậy?
Anh có nghĩ những gì mình cần làm là cho nhau thấy
Chừng ấy thời gian một mình đã quá đủ rồi không?

Những ngày tan làm về sớm để tựa cửa ngóng trông
Đợi tiếng ai đó dừng xe, mở cửa và lũ trẻ con ùa ra đón ngõ...
Giờ là tiếng bước chân khẽ dừng trước cửa phòng, chút ngập ngừng thoảng như làn gió
Đêm lặng yên... Anh ạ, giận thế đủ rồi!

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

Cho ta 30




Phụ nữ 30 thường có những nỗi sợ không tên...
Sợ gió,
Sợ mưa,
Sợ già,
Sợ xấu,
...
Nhưng người yêu những người phụ nữ 30 của mình thì cái gì tròn bằng củ ấu?
Đẹp là đẹp trong con mắt lúc đang yêu.

Ngày liêu xiêu...
Tháng liêu xiêu...
Những bụi mờ của những ngày nông nổi, dại khờ sẽ vội vã qua đi hết
Tuổi 30 bảo người trẻ đừng vội vàng nói đến cái chết,
Tình yêu mới có thể chia lìa...

Người đàn ông của cuộc đời cũng chẳng buồn nắm tay, chỉ khẽ bảo: " Nhìn kìa!..."
( Đấy, tiết kiệm đến cả cái nắm tay và từ " Em" như trong sách vở )
Mặt trời mọc, rồi lặn, cho hết một ngày dang dở
Để sớm mai thức dậy, người nằm bên cạnh vẫn là người mà anh hết mực yêu thương.

Mưa, nắng và những chuyện ẩm ương
Vẫn mãi mãi chẳng bao giờ hết
Sống vì những gì đáng sống, đừng lo đến hồi kết
Hạnh phúc là được loanh quanh trên đường khắp mọi ngõ ngách thương yêu.

Ngày liêu xiêu...
Tháng liêu xiêu...
Hãy cứ đẹp trong mắt những người yêu mà cố tình vờ làm ra hờ hững.


10.09.14

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Có những niềm vui















Có những niềm vui vốn chẳng có tên,
Nho nhỏ thôi, nhưng cựa quậy không ngừng trong ngực
Đã qua rồi những ngày hè chói chang, nóng nực
Một sáng yên lành, góc phố đắm mình trong thanh thản tiếng chuông...

Mình đạp xe, chạm thật nhẹ vào những sợi nắng buông
Nắng làm óng những lọn tóc, những góc phố, những con đường thưa lá
Thành phố ơi, ta vốn dĩ yêu người nhiều quá!
Bởi điều gì không rõ dáng hình mà lúc nào cũng run rẩy, rưng rưng...

Hà Nội mùa này thoáng nhớ một người dưng
Thương yêu cũ gửi vào trong lòng phố
Nắng mùa thu gieo vào lòng câu đố
Bởi lẽ gì mà sớm ấy bỗng vui?

5.9.14

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

Những cánh diều con




Rồi con sẽ thấy, chẳng có tình yêu nào bền bỉ
Như tình yêu của mẹ với con...

Người ta có thể vừa sống mà vẫn héo hon
Có thể được rất nhiều nhưng cũng buồn đau vì mất mát
Tình yêu vốn mênh mang như đại dương, ngân nga tiếng hát
Mẹ yêu con, để biển được xanh ngắt bốn mùa...

Những ráng chiều trước bão... những cọng cỏ gió đùa
Bão vo viên nắng thành thứ màu sậm gắt
Con đừng sợ khoảng trời đầy mây giông trước mặt
Cứ hồn nhiên đi, có mẹ ở đây rồi!

Thời gian trôi cho hàng cây thay lá, nảy chồi
Có những món quà của tình yêu mà lâu lâu mẹ lại tìm ra trong đống đồ đoàn, sách vở
Vài tờ tranh, vài dòng thư của con... để lòng lặng đi, nức nở
" Con yêu mẹ thật nhiều! "

Mẹ sẽ còn viết về con của mẹ như những cánh diều
Bởi mẹ có gì đâu ngoài nguồn vui duy nhất ấy?!
Những người phụ nữ có gia đình vẫn luôn như vậy,
Cứ ngồi với nhau là kể chuyện về những đứa con...

Giống như mỗi chặng đường đời sẽ có một dấu son
Con đã đến để tình yêu ở lại với mẹ suốt đời bền bỉ.

Summer'2014

Những mảnh đêm buồn




Có một vài thứ đã rơi
Sau mỗi khuya chuệnh choạng từ taxi bước xuống
Tiếng mở khóa, tiếng đẩy cửa nghe chừng luống cuống
Để đón người vừa trở về hay vội vã ra nhặt những thứ đã rơi?

Những năm tháng cũ sờn, xa tít mù khơi
Đã ngờ rằng thường người ta dễ quên đi những lời thề trong gió bão
Không phải trong lúc đớn đau, lúc bi ai, ảo não...
Mà là những lúc yên bình.

Đêm lặng thinh,
Khóc cho một vì sao vừa sinh ra đã chết
Không phải cái gì không còn cũng giản đơn là hết
Sống là day dứt không ngừng...

Nếu không vì điều gì thiêng liêng thì cũng xin đừng,
Đừng lấy niềm tin, lấy Tình yêu, lấy niềm vui của những người quanh mình ra mà đánh đổi
Tình yêu làm gì có lỗi
Và Hạnh phúc là Tự do cả loài người vốn khao khát đấy, phải không?

Những người đàn bà hóa đá chờ chồng
Em gắng chờ, nhưng không thể mất cả nghìn năm để đợi chờ vô vọng
Em mở cửa. Đêm lấp lánh đèn nhưng tuyệt nhiên không tiếng động
Liệu có thể tìm ra những mảnh tình yêu, mỗi đêm khuya, đã rớt lại bên đường?

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

Lớp Một ơi lớp Một...



Ngày đầu, em chỉ cái ghế cạnh em, bảo mẹ ngồi xếp hàng cùng em giữa sân trường. Nhưng chỉ một lát sau, lúc cô cho cả lớp đi tham quan trường thì em tung tăng dắt tay một bạn gái xinh đẹp, vẫy tay với bảo: " Con chào mẹ, con vào lớp đây ạ!".





Ngày thứ hai, em ngồi vào chỗ cô xếp trong lớp và bảo mẹ: " Mẹ ra gốc cây ngồi và nhìn con qua cửa sổ đi! "...



Hóa ra em cần mẹ hơn mẹ tưởng.
Hóa ra em lạ lớp mới và cần được an tâm hơn mẹ tưởng.
Cố lên em nhé, để mỗi ngày đến trường là một ngày vui...
Chúc em và các bạn một mùa tựu trường để nhớ...

Mùa thu 2014.