Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

Thu có màu hoài niệm



Khi ta quý mến/yêu thương ai đó, tức là ta ngầm trao cho họ cái quyền làm ta vui, buồn, hờn giận hoặc kể cả là đau khổ.

Nói như thế không có nghĩa là những người bình thường không thể làm ta vui, buồn, cáu kỉnh hay tức giận... , nhưng nó khác với cái mà người-ta-thương-yêu làm ra nhiều lắm!

Với những người thường, ta có thể dửng dưng với những gì họ gây ra, không mảy may bận tâm. Thờ ơ cố ý vốn là sự khinh bỉ lớn lao!

Trái lại, nỗi buồn kia dù nhỏ cũng không tự dưng biến mất. Nó không trôi đi theo thời gian, mà vĩnh viễn nằm lại ở đó. Không ai có thể xóa nó đi, kể cả ta; trừ khi chính người đó, tới, và nhẹ mang nó đi theo gió.

...


Bạn từng yêu thương ai chưa?
Bạn từng buồn khổ vì ai chưa?
Rốt cục, tôi nghĩ đúng không vậy?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét