Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014
Những cánh diều con
Rồi con sẽ thấy, chẳng có tình yêu nào bền bỉ
Như tình yêu của mẹ với con...
Người ta có thể vừa sống mà vẫn héo hon
Có thể được rất nhiều nhưng cũng buồn đau vì mất mát
Tình yêu vốn mênh mang như đại dương, ngân nga tiếng hát
Mẹ yêu con, để biển được xanh ngắt bốn mùa...
Những ráng chiều trước bão... những cọng cỏ gió đùa
Bão vo viên nắng thành thứ màu sậm gắt
Con đừng sợ khoảng trời đầy mây giông trước mặt
Cứ hồn nhiên đi, có mẹ ở đây rồi!
Thời gian trôi cho hàng cây thay lá, nảy chồi
Có những món quà của tình yêu mà lâu lâu mẹ lại tìm ra trong đống đồ đoàn, sách vở
Vài tờ tranh, vài dòng thư của con... để lòng lặng đi, nức nở
" Con yêu mẹ thật nhiều! "
Mẹ sẽ còn viết về con của mẹ như những cánh diều
Bởi mẹ có gì đâu ngoài nguồn vui duy nhất ấy?!
Những người phụ nữ có gia đình vẫn luôn như vậy,
Cứ ngồi với nhau là kể chuyện về những đứa con...
Giống như mỗi chặng đường đời sẽ có một dấu son
Con đã đến để tình yêu ở lại với mẹ suốt đời bền bỉ.
Summer'2014
Những mảnh đêm buồn
Có một vài thứ đã rơi
Sau mỗi khuya chuệnh choạng từ taxi bước xuống
Tiếng mở khóa, tiếng đẩy cửa nghe chừng luống cuống
Để đón người vừa trở về hay vội vã ra nhặt những thứ đã rơi?
Những năm tháng cũ sờn, xa tít mù khơi
Đã ngờ rằng thường người ta dễ quên đi những lời thề trong gió bão
Không phải trong lúc đớn đau, lúc bi ai, ảo não...
Mà là những lúc yên bình.
Đêm lặng thinh,
Khóc cho một vì sao vừa sinh ra đã chết
Không phải cái gì không còn cũng giản đơn là hết
Sống là day dứt không ngừng...
Nếu không vì điều gì thiêng liêng thì cũng xin đừng,
Đừng lấy niềm tin, lấy Tình yêu, lấy niềm vui của những người quanh mình ra mà đánh đổi
Tình yêu làm gì có lỗi
Và Hạnh phúc là Tự do cả loài người vốn khao khát đấy, phải không?
Những người đàn bà hóa đá chờ chồng
Em gắng chờ, nhưng không thể mất cả nghìn năm để đợi chờ vô vọng
Em mở cửa. Đêm lấp lánh đèn nhưng tuyệt nhiên không tiếng động
Liệu có thể tìm ra những mảnh tình yêu, mỗi đêm khuya, đã rớt lại bên đường?
Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014
Lớp Một ơi lớp Một...
Ngày đầu, em chỉ cái ghế cạnh em, bảo mẹ ngồi xếp hàng cùng em giữa sân trường. Nhưng chỉ một lát sau, lúc cô cho cả lớp đi tham quan trường thì em tung tăng dắt tay một bạn gái xinh đẹp, vẫy tay với bảo: " Con chào mẹ, con vào lớp đây ạ!".
Ngày thứ hai, em ngồi vào chỗ cô xếp trong lớp và bảo mẹ: " Mẹ ra gốc cây ngồi và nhìn con qua cửa sổ đi! "...
Hóa ra em cần mẹ hơn mẹ tưởng.
Hóa ra em lạ lớp mới và cần được an tâm hơn mẹ tưởng.
Cố lên em nhé, để mỗi ngày đến trường là một ngày vui...
Chúc em và các bạn một mùa tựu trường để nhớ...
Mùa thu 2014.
Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014
Đêm, để yêu thương
Ngủ đi con, trái đất vẫn tròn
Vẫn lặng lẽ cựa mình lớn lên trong lúc ngủ
Rồi băn khoăn yêu thương bao nhiêu cho đủ
Để người với người bớt dè sẻn với nhau?
Giọt nước mắt vợi buồn khi được ai đó nhẹ lau
Và cái cười sẽ hồn nhiên hơn khi người ta bớt đi tính toán
Lúc này, ta được khen là người quyết đoán
Lúc khác, chính mình lại phiền lòng vì chưa kịp ngưng lại để nghĩ suy...
Ta tự đặt vào lòng những mối hiểm nguy
Như giấc chiêm bao ngắn thôi nhưng đầy mộng mị
Thì vừa đi vừa nghĩ...
Liệu khi nào đó mình có thể trật đường?
Ta từng có lúc in chiếc bóng lên tường
Cái bóng là thứ bản ngã - nghiêng mình- chứ ko thể ngã
Ai chả có lúc tưởng nắm trong tay tất cả
Tỉnh giấc rồi, mọi thứ hóa hư vô...
Cuộc sống là do con người kẻ vẽ, điểm tô
Đẹp đẽ, sáng tươi hay ủ ê, buồn bã
Ta phải học cách yêu bản thân mình trước đã
Sau rốt mới biết cách để yêu Người...
Trái đất vẫn quay dù đã xảy ra nhiều chuyện trên đời
Vẫn khẽ khàng cựa mình cả trong lúc ngủ
Trong giấc mơ, vẫn hỏi yêu thương bao nhiêu là đủ?
Để người với người đừng dè sẻn yêu nhau.
02h30'27.08.14
Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014
Một giấc ban ngày
Em muốn nói điều gì
Sau làn mi cong và đôi mắt nâu huyền hoặc ?
Bầu trời xanh như chiếc áo em đang mặc
Và tôi thề, tôi chỉ muốn làm kẻ khờ, được gối đầu lên đám mây lững lờ trôi...
Em muốn nói điều gì sau nụ cười còn đọng ở khóe môi
Và làn nắng nghiêng chao nơi lọn tóc hanh khẽ buông trên má ?
Tôi vô tình giơ tay và hứng trọn chiếc lá
mà mùa thu vừa khẽ thả xuống đời...
Yêu dấu ơi, đâu phải nói bằng lời
Chỉ cần một chút gì rưng rưng nơi đáy mắt
Ta hãy cất thật kỹ những ngày buồn, những quẩn quanh hiu hắt
Chọn một đám mây thật xốp, thật mềm... Đừng phải nói gì, cùng tôi đánh một giấc say.
21.8.14
Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014
Mùa tỏ tình
Mùa thu chầm chậm tới rồi anh
Hè qua thu đọng lại trên cành
Mây biếc hay là màu mắt biếc?
Mùa đợi mùa qua những lá xanh.
Mùa thu gọi em đến bên anh
Nắng khẽ khàng len qua tấm mành
Ngọc lan đầu nhà hương mỏng mảnh
Muốn nói điều gì, mau nói nhanh?!
Mùa thu còn đang ở khúc quanh
Thương nhớ mười hai tháng sao đành
Mỗi mùa qua đi mỗi mùa tiếc
Là em hay thu chạm vào anh?
14.8.2014
Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014
Bắt được em rồi anh đừng buông em ra
Bắt được em rồi anh đừng buông em ra,
Đừng để những màu sắc xôn xao ngoài kia vây quanh em làm em chóng mặt *
Nắng cuối chiều soi ngọt ngào đáy mắt
Thời gian như tơ nhện, mỏng mảnh mà vương vấn tựa sợi tơ lòng ngó sen...
Anh có mừng vì đã nhận ra em?
Đã tìm được em giữa muôn vạn người ngược xuôi xa lạ?
Em khác những người anh từng gặp trước nay nhiều quá
Nên anh tò mò, muốn biết em là đứa con gái thế nào, phải không?
Hay ho gì những ngày chỉ biết có lông bông
Những ngày anh ở không, nhàn tênh nhưng bận bịu với nhiều nhung nhớ
Đến nhà em đưa sách hay lý do gì cũng chỉ là cái cớ
Đơn giản là mấy hôm rồi chưa gặp, chưa nói được tiếng nào với nhau...
Giờ em nuôi gà, anh thì biết trồng rau **
Trồng thêm một luống hoa để có ở đâu thì chừng ấy thời gian một ngày cũng là thiên đường anh nhỉ?
Ta buộc trói làm gì hàng trăm ý nghĩ
Được hít khí trời, được thanh thản làm điều mình thích cho cuộc sống cứ êm ả mà trôi...
Qua rồi những tháng ngày thương với nhớ đơn côi
Giờ cả nỗi nhớ mỗi lúc xa nhau cũng thành đôi, rất đẹp
Quanh mình, cái gì cũng có cặp, kể từ đôi dép ***
Nên mặc lòng, anh bắt được em rồi thì hãy hạnh phúc ở bên em.
9.8.14
* Thơ Đồng Đức Bốn
** Thơ Nguyễn Thị Việt Hà
*** Thơ Nguyễn Trung Kiên.
Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014
Lại cuối tuần :)
Con ngốc như mình chỉ thích mau tới cuối tuần dù biết chắc rằng cứ mau mắn như vậy hoài thì thời gian quả thực trôi nhanh lắm, mau già lắm... Nhìn mọi thứ quanh mình quen thuộc ko thấy chán nản, trái lại, thấy yên ổn và an tâm.
Mỗi khoảng cách của người với người không thấy lạ lẫm, chỉ thấy nó bình thường và cần học cách chấp nhận. Con người ta cũng cần biết đến những môi trường ko phải vô trùng và nhìn mọi thứ ít ngơ ngác hơn.
Cái ảnh này mình nhặt trên mạng. Bài thơ ko làm mình thích bằng bài hát gây nhiều tranh cãi và cuối cùng bị dẹp đi. Hơi phí! Nét chữ khiến mình thích. Nó mô tả một người cứng cỏi, rõ ràng và đủ quyến rũ... Nét chữ của một ng Phụ nữ chắc rất đẹp!:)
Ừ, Phụ nữ luôn có những nỗi sợ hãi rất mơ hồ và vớ vẩn. Nhiệm vụ của người nào yêu họ là làm họ ko còn sợ nó nữa.
Còn việc của những người xung quanh còn lại là cứ kệ họ đi! :D
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Khi-chung-ta-gia-Pham-Hong-Phuoc-ft-Huong-Giang-Idol/IWAUF7UO.html
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










