Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

Ngày cuối tuần



Nếu hôm nay Hà Nội ko mưa,
Chúng mình sẽ cho bọn chíp hôi kia dạo phố
Một tuần cũng nên có đôi ba lần giải ngố ^^
Nhất là những ngày bất chợt nắng Đông.

Hà Nội luôn ồn ào bất kể mưa giông,
Bởi lũ trẻ biết cách xua đi những gì buồn bã
Chỉ là những ngày nắng ta sẽ vui hơn cả,
Để nắng cùng con tung tăng  khắp phố dài.

Ngày với tháng ta có thể miệt mài
Mỗi người dành nhiều thời gian cho cái kiếm ra tiền nuôi sống mình, anh nhỉ?
Vậy, hãy nuôi trong lòng bọn trẻ con ý nghĩ:
Ngày cuối tuần chỉ là để yêu nhau!


-Hnay thì mưa.

Ngày Tình Yêu



Ngày làm việc cuối cùng của năm, cũng là ngày Tình yêu. Nghe thú vị nhỉ?!:)

Ngày này của mình chẳng có gì đặc biệt, bởi ta có 364 ngày để nói yêu 1 người, thì 1 ngày duy nhất này, hãy dành để nói yêu những người còn lại.

Có lẽ bởi thế nên sáng nay có người tỉnh giấc là mò lên giặt giũ. Một người khác chỉ kịp đánh răng rửa mặt xong, hôn ( đại ) người đang phơi quần áo để đi làm bù cho kịp giờ.

Ờ mà những ngày cuối năm nào cũng ( tự dưng ) có rất nhiều việc phải làm.

Ngày này của hôm nay, hay nhiều năm sau nữa không có những ồn ào của nhiều năm về trước. Ai đó chợt nhận ra rằng phải học cách gạt bỏ những ồn ào bão lũ phía bề mặt mới có được lớp phù sa lắng đọng về sau.

Chúc bạn, người đủ kiên nhẫn đọc được những dòng này, 1 ngày trong nhiều ngày được yêu và hạnh phúc.

1 ngày, như mọi ngày, ngày nào cũng là ngày để/được yêu.

14.2.15

Ngày cận Tết




Vì sung sướng và mãn nguyện nên mình phải nán lại, uống tách trà trước khi đi ngủ.

Hôm nay, lần đầu tiên trong đời, người đàn ông quan trọng thứ n trong cuộc đời mình ( vì là họ bất phân thắng bại ), đã cùng mình, dọn dẹp tới lúc bước sang ngày mới một cách vui vẻ, nhiệt thành.

Thành công này là của mình vì rằng sau 2/3 ngày dành cho việc nấu nướng thì khoảng thgian còn lại cái lưng, cái tay cần được nghỉ ngơi và thư giãn... thế nhưng, mỗi người một tay dọn nốt cái tổ ấm sau khi bọn trẻ đã ngủ say.

Nói như stt của một bạn là  Ăn Tết/chơi Tết, nghĩa là dành thời gian nghỉ để làm những việc ngày thường vì bận rộn chưa làm được, đi những nơi mà ngày thường quấy quá chưa ghé qua... thảnh thơi với sách, với phim, với nhạc... Cũng nên như thế lắm chứ!

Tương lai mình cũng sẽ gắng làm vậy! Cuộc sống về cơ bản là sự tự chủ để làm mình ( và người xung quanh mình ) vui và hạnh phúc.

Chỉ là lúc này mùi trà ấm quá, vị trà ngọt nhẹ... cái hương thơm làm lòng thanh thản, nhẹ nhàng. Mình muốn dành lúc ngồi lại như thế này, ngắm nhìn lại không gian quen thuộc vừa được làm cho tươi mới và mỉm cười vì công việc được san sẻ. Có những cái cũ kĩ mà thân thương lạ lùng!

Cũng nên dùng những thời khắc của năm cũ, nói cho hết những nỗi niềm của cánh phụ nữ. Họ cần lắm sự sẻ chia, động viên của người họ yêu thương. Cái họ nhận, có lẽ, chỉ là một phần rất nhỏ ( và tất yếu ), nhưng bù lại, họ sẽ có sức mạnh để làm được nhiều điều vĩ đại.

Hôm nay, người phụ nữ của bạn có cười không? Nếu cô ấy khóc, thì là vì buồn hay vì hạnh phúc? Ta đã cùng nhau đi bao lâu trên con đường ấy? - chả quan trọng, quan trọng là ta làm gì để thể hiện tình yêu thương, để người ấy cảm thấy cái mình cho đi đã được đền bù xứng đáng.

Chúc cho ngày mai, ai đó hôm nay đã buồn sẽ lại mỉm cười!

Hoa Tết nhà Trăng



Cái bó hoa thập cẩm gồm lay ơn, thược dược, violet giống như là "hoa báo Tết". Bởi nhà nào cũng vậy, từ rất lâu rồi, trong trí nhớ mình, cứ Tết đến là cắm một lọ hoa như thế này.

Ngày xưa, nhà khá giả thì cắm hoa trong lọ sứ trắng, nhà bình dân hơn thì lọ thủy tinh. Sau này người ta cắm vào nhiều loại lọ đẹp hơn, như pha lê hay sứ cao cấp nhưng vẫn cứ là bó " hoa báo Tết" ấy. Lâu dần, có lẽ ai cũng như mẹ chồng mình, có trưng đào hay quất thì vẫn nhớ dặn mua thêm bó hoa kia cho đủ bộ.

Sáng nay đã 30 Tết, mình dậy sớm hơn thường lệ bởi dưới đường, tiếng chợ búa đã xôn xao. Người ta bán đủ thứ, nhưng cũng chỉ tới trưa là tan chợ, về nhà. Mình chẳng phải mua gì, chỉ đi một vòng để chọn lấy một bó hoa ngày Tết.

Cuộc sống những năm sau này, người ta không còn thiếu thốn như nhiều năm về trước. Người lớn không còn thích Tết nhưng cũng vẫn có cái xôn  xao khác ngày thường. Nào dọn nhà, nào sắm sửa trang hoàng, nào đào, nào quất truyền thống, hay mai vàng mang màu nắng của phương Nam, hoặc các loại lan nhiều màu đẹp mắt... Mình nhìn lũ trẻ háo hức mà thấy thích quá! Chúng cũng lăng xăng dọn dẹp, lau chùi; cũng tham gia vào các công đoạn chuẩn bị cho cái Tết mà việc đầu tiên là giục người lớn đi mua cành đào, mua cây quất và tự tay trang trí, chăng đèn màu cho đẹp mắt.
...

Có lẽ, những kỉ niệm này sẽ ở lại mãi trong lòng chúng: mỗi người trong nhà cùng nhau góp nên cái Tết ấm áp, vui vầy. Cũng giống như mình hay nhiều người khác nữa, bây giờ hay nhiều năm nữa, chỉ một bó hoa mà đã thấy Tết kia rồi!

Thắc mắc gieo con xúc xắc

Nhân hôm qua, vừa mới mùng 1, đã có bạn hỏi mình xem các bạn gái nghĩ gì về nhau.

Haha... hỏi gì hiểm thế??? ( !!! )

Thực ra, nếu bạn còn quan tâm xem người ta nghĩ gì về bạn, nghĩa là bạn còn muốn giữ tình bạn đó.

Nếu bạn còn muốn xem người đó nghĩ gì về người kia tức là bạn muốn hai người đó thân thiện với nhau, và cả ba sẽ có một tình bạn đẹp.

Có những chuyện ta chủ động được, nhưng cũng có nhiều chuyện không như ý mình mong muốn.

Phàm những người ta càng yêu quý thì nỗi buồn họ gây ra cho ta càng sâu sắc, những lời họ nói càng làm ta day dứt, buồn khổ.

Đôi khi, chính ta cũng không hiểu vì sao hôm nay thế này, mai đã là thế khác.

Thường mình có thói quen trò chuyện để giải quyết vấn đề.
Còn không, đã lâu rồi, mình cũng học cách ít băn khoăn. Bạn cũng thế nhé!?

Hôm nay, ngày xưa và ngày sau.




Khi chúng mình cùng lúi húi để tô
Thế giới sẽ lung linh như sắc màu chúng mình đang vẽ
Cuộc sống cũng có khi buồn tẻ
Nhưng thật may, ta biết tự pha cả một bảng màu.

Bài hát ấy, xưa anh vẫn thuộc làu
Nhưng lâu ngày làm lời ca, câu được câu chăng, quên mất...
Vẫn những giai điệu trầm của ngày mưa lất phất...
Dẫu chẳng thuộc lời vẫn được hát lên bởi những âm điệu ấy thôi...

Chúng mình bên nhau bao lâu rồi anh ơi?
Có lúc nào mình nhận ra đã khác xưa nhiều ít?
Giờ ta có nhiều việc phải lo, đôi lúc mình bên nhau qua quýt
Để lúc xa rồi, mới hối hả nhớ mong...

Em để riêng cho anh một chỗ trong lòng,
Anh của ngày hôm xưa để yêu, anh của ngày hôm nay để nhớ
Bởi tình yêu của tuổi trẻ từng làm ta ngẹt thở,
Thì chuỗi thời gian sau này, hãy nắm tay em thật chặt để bên nhau.

Em hôm nay và cả những ngày sau
Cần một chỗ, của anh, bên em, luôn ấm.



- Viết cho chị.
- Viết cho những lúc buồn.



21.2.2015

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Chuyện cá mú



Hôm trước bố con nó đi mua bể cá mới to hơn và mua thêm cá thả cho nhiều. Thằng bé thích lắm, luôn mồm khoe về lũ cá.
Chiều qua, lúc tan học về nhà, như thường lệ, nó phi ngay lên phòng học để thăm nom sau cả một ngày dài xa cách. Nó nài nỉ, lôi kéo mẹ bằng được, cốt để khoe, phải khoe xong mới cho đi nấu cơm.
Nó giới thiệu: 
- Con cá kia kìa mẹ, gọi là cá bảy màu đấy!
- Nhưng mẹ thấy có có bảy màu đâu
- Tên nó thế mà, mấy con kia thì có màu. Đấy, con kia là cá mặt trăng, nó đầu gấu lắm mẹ
-Thế à? Còn con kia?
- Con kia là cá vàng, con kia là cá gì nhờ?
- Cá mún à?
-Vâng ạ. Con đen đen kia là cá dọn bể bé. Chỗ bác Châu có con cá dọn bể to mẹ ạ. Nó to đùng đùng ra...
-Ừ ( nhìn cái mắt cái mồm nó diễn tả cái sự to đùng đùng buồn cười quá ^^)
-Thế con cho mẹ xin một con xuống để nấu cơm
- Không được!!! Nó là cá cảnh mà!
-Cá cảnh cũng là cá, cũng ăn được hết! ( mày gặp cướp rồi con ơiiii :)))
-Không! Nó bé như thế kia...
-Thế bao giờ nó lớn mẹ mới nấu vậy? Nó ăn hết bao nhiêu thức ăn ( cho cá) mẹ mua mà.... Biểu tượng cảm xúc grin
-Không được. Mẹ không được nấu cá của con đâu đấy! Bác Châu bảo cá cảnh chỉ để ngắm thôi, ko ai ăn cá cảnh đâu!
Mẹ ko chịu nổi nữa, phì ra cười.
-Ừ. Biết rồi. Ko ăn nữa... ko ăn nữa! Biểu tượng cảm xúc grin

Và mùa bắt đầu...





Hãy tinh khôi như phút đầu gặp gỡ
Hãy hân hoan như lúc mới đầu ngày
Hoa chào mùa bằng khúc hát đắm say
Và bung nở muôn vàn thời khắc đẹp.






Nhật ký của một người ốm

Ốm nên rảnh.
Những lúc như thế này tự nuông chiều bản thân bằng cách cho phép mình lười biếng.

Rồi chán. Rồi mò lên gác vơ vẩn tưới mấy cái cây, cầm kéo cắt mấy cái lá héo, rồi cầm máy chụp góc nọ xó kia...
Tại rảnh mà!:)

Rảnh nên cho phép mình ôm điện thoại xem một lượt cái page bếp...
Cha mẹ ơi... ngta đảm dữ dội luôn... Mọi người nấu giỏi, chụp ảnh cũng giỏi luôn. Bởi thế like hàng loạt, follow hàng loạtBiểu tượng cảm xúc smile

Đang rảnh thì mẹ gọi điện hỏi mai có về không? Chắc mẹ lại định hỏi: "...mai muốn ăn gì, mẹ nấu" đấy... Con mẹ chỉ kịp nói " con ốm " đã lại nghe mẹ bảo " ừ, thế mai khỏe hẵng về!"...

Thằng con nằm bên cạnh mơ ngủ ôm choàng tay qua cổ, rồi gác cái chân ngang bụng mẹ luôn. Cái mùi trẻ con thơm thơm phả ra từ da nó.... nhớ nhiều lúc nó xoa dịu tình hình bằng cách thốt lên: " mẹ đừng quát mắng con như thế!" ^^

Ờ, con trai gì mà nói chuyện điện thoại với mẹ cứ ngọt như mía lùi ý, nghe giọng nó cứ ngỡ nó của 4 năm về trước...
...

Ảnh tập làm phút-sờ-tai-lít, xấu - đẹp gì cũng tống tất vào đây :)

























P/s: Chắc mai mình phải khỏi ốm thôi, nhỉ?! Ở ko nhàn quá, sinh hư thì chết!:))

Bóng đè - một trải nghiệm ko hề thích thú




Đêm qua, của đáng tội, mình đã biết thế nào là bóng đè ^^

Vẫn biết nó là một dạng rối loạn giấc ngủ, kiểu như ác mộng, thường xuất hiện ở những người mới ốm dậy, cơ thể suy nhược... Ừ, mình cũng đang ốm đây!:'(
Thêm nữa, đêm qua, trước khi ngủ quên ở phòng sách, mình có trót dại xem một đoạn clip khám nghiệm hiện trường Biểu tượng cảm xúc tongue
Mình ko mê tín nhưng cảm giác mạnh đúng là nên thử một lần cho biết !:))
Cái lần mình mới vừa sinh Nhím ở viện, nằm phòng 2 người nhưng trong khi mình rất khó ngủ thì bà bạn đẻ giường bên ngáy to muốn té xỉu.
Lần đó cũng là lần đầu tiên mình biết thế nào là bị dựng giường. Hà hà... Cái món này ai đi viện đều có nghe kể nhưng lần đó mình nếm mới biết chứ! Đại khái ngta bảo là bị ng chết đòi cái giường họ nằm lúc nhập viện ý, nghe ghê ghê ah...
Cảm giác bị dựng giường cũng giống như mình rơi vào trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, người nằm dán chặt xuống giường mà thấy cái giường nó bị dựng dậy 90° vậy.
Mình lúc đó nửa tin nửa ngờ, bụng bảo dạ: " Tao ko sợ đâu, mày muốn làm gì thì làm!" Kế đó, mình ngọ ngoạy thử ngón chân cái. Uầy... mình nhìn thấy ngón chân mình đang cựa quậy luôn kìa!^°^
Xong rồi cảm giác đó hết luôn tức thì.
Đêm qua thì khác! Mình bị bóng đè tới hai lần.
Lần đầu, mình lơ mơ... cảm giác bị ghì chặt xuống bởi một thứ vô hình... chới với... và cô độc.
Cha mẹ ơi!
Ừ thì vùng vẫy nhé! Nhìn xung quanh xem có gì khác lạ ko nhé!
Đèn ngủ vẫn bật, kính vẫn đeo... ( vì rằng ngủ quên mà ) nhưng mọi thứ mơ hồ... mình ko cựa nổi mà cái bóng giống như có ai đó đang cúi xuống... nhưng không đủ gần để chạm được vào mình. Cảm giác này ko qua đi, sao mình thấy nó lâu đến vậy nhỉ???...
Mãi rồi nó cũng hết.
Mình định thần lại, cái bóng hồi nãy ko còn. Mình ko sợ ma. Nhưng sức khỏe tồi thật, mình chưa khi nào bị thế này cả.
Thế rồi mình nằm xuống, tính ngủ tiếp xem sao, dù gì thì mình chưa ngủ được mấy...
Lại một lần nữa.
Nó tiếp tục ghì chặt lấy mình, cảm giác ngạt thở, nặng nề... Mình nghe cả tiếng mình đập xuống cái giường. Mình muốn gọi chồng ở ngay kia thôi, nhưng ko sao cất lời lên được...
[ Ôi điên quá, mai dậy mình phải cho một trận mới được, vợ đêm hôm trốn đi mất chồng chả hay biết gì. Hay thật!:)) ]
...
Lâu quá... Cái cảm giác đáng sợ, chỉ là đáng sợ khi ta chẳng thể làm gì được cả.
Lúc mọi thứ qua đi, mình bò dậy, tắt đèn phòng sách và lên phòng mình ngủ một mạch tới sáng.
Giấc ngủ này ngon quá, ko hề mộng mị.
------------------
Mình vẫn chỉ nghĩ rằng giấc mơ đó cũng giống như những khó khăn, hãy giải quyết nó một mình trước khi ai đó giơ tay ra giúp. Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi!
Kinh nghiệm cho thấy, dù không sợ thì cũng ko nên ngủ một mình sau khi xem phim kinh dị, trừ khi bạn đang làm công tác pháp y!:)
Sức khoẻ là thứ cần quan tâm nhất khi ngủ không ngon, khốn thay, nó lại là thứ ta cần để có ngày hôm sau khỏe mạnh.
Tuy nhiên, tối nay cần có hội nghị gia đình về chủ đề nâng cao công tác tuần đêm và quản lý nhân khẩu, nhỉ?!:)))

Không đề



Tặng cho nhau một bông hoa
Tặng cho nhau những thiết tha, ấm lòng
Này là hoa cỏ, nhớ mong
Này là yêu dấu tháng ngày xanh non...

Tôi trao người mảnh tình con
Là trao đi cả những niềm to to!

Cà phê mỗi tuần




Này chị, thỉnh thoảng chúng mình cũng phải cà phê
Buôn dăm câu chuyện lê thê dài cả nghìn năm không hết
Về cái đám bắt chúng mình yêu chúng đến phát mệt
Lại cả chuyện mai sẽ nấu món gì...

Chị cho em xem ảnh ngày con gái có thì
Mái tóc chị dài, đen và mượt
Cả nụ cười, dáng còn son, tha thướt
- Cũng mấy chục năm rồi, nhưng vẫn đủ để em nhận ra chị, phải không?

- Ừ, ngày con gái má chúng mình hồng
Bởi vậy, chồng chúng mình mới cho mình chạy tọt vào tim hắn
Nói như mẹ của bạn em thì chưa biết đứa nào là người may mắn
Bởi chúng mình cũng là ngọc, là vàng của bố mẹ mình đấy thôi!

Thỉnh thoảng chúng mình nên cà phê, kệ cho thời gian trôi
Cho đám chúng mình yêu phải chờ đợi mình thêm ít phút
Suốt cả tuần mình chăm đám ấy từng ly, từng chút
Thì một khoảng thời gian ta tự thưởng cho mình liệu có đáng là bao?

Mùa đông ngoài kia vẫn có nắng xôn xao
Ở trong này là những tách cà phê chạm vào nhau ấm nóng
( Cà phê một buổi dù là lâu hay chóng
Thì chúng mình vẫn phải đứng trước gương ).

Này chị, này em, đôi má vẫn hường
Và ánh mắt , bàn tay... dừng lại ở màu son thắm đỏ
Chỉ đôi câu, mình thì thầm, to nhỏ...
Một chút thời gian để chị hay em vẫn là mình của những lúc xưa.

[Mùa Đông - 2.2.2015  ]