Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

Ước



Ước đời mình như hôm nay thôi,
Dẫu biết thừa mong vậy chỉ-là-mơ như rất nhiều chuyện khác
Ừ thôi, trong rất nhiều lúc chăm ngoan cũng có lấy vài ( vạn ) lần lười nhác
Mình đưa nhau về biển,
chơi đùa cát,
nghịch sóng
và ăn mây.

Thời gian sẽ ngưng lại chốn đây,
Mãi vẫn chưa hết ngày.


______________

Lune - hè 2016

Tim lạc



Một phần trái tim tôi đi lạc ngoài kia,
Có ai thấy nó không, làm ơn chỉ đường về giúp?!
Ngoài kia vừa tối, vừa lạnh, vừa đầy rẫy hiểm nguy mà thiếu đi chỗ núp
Còn tôi, tôi đang lo đến run người!

Vừa hôm qua, tôi đem tim thả lên tận trên trời
Đặt nhẹ vào đám mây, vừa ấm, vừa mềm, vừa xốp...
Ngờ đâu tim giật mình vì ánh chớp
Nứt một mảnh con, tôi vội vã cất đi mà không kịp nữa rồi!

Tim tôi ơi, cây trổ nụ, đâm chồi,
Còn tôi héo hon vì buồn đau, vì kiếm tìm, chờ đợi
Ở đâu đó ngoài khoảng xanh diệu vợi,
Tim có thương tôi mà nhớ được đường về?

Qua những ngày nắng là mưa bão tràn trề
Tôi giận mình, giận ánh chớp của cơn mưa rào cuối hạ
Và tim nhé, dẫu có ở những miền đất lạ,
Tim hãy như cây, tim nhớ đâm chồi!

Tôi leo lên núi cao, bỏ lại những ngọn đồi,
Để một lần nữa chạm được vào trời xanh và khóc
Mây thương tôi mây luồn vào trong tóc
Tôi bồng bềnh với mảnh buồn trống hoác nơi tim...

___________

Lune | 18.9.16

Ừ, thôi!



Ôi đau đớn không hẳn là vết cắt trên tay,
Vết nhàu thời gian,
Hay tạm thời mất việc...

Đau đến ngưng thở,
Tay run,
Khoé mắt trào,
Miệng đắng,
Đau ê buốt cả cõi lòng!

Ta từng vui rất nhiều vào những ngày trời trong
Cũng từng chèo chống cùng nhau qua vài lần bão nổi...
- Ừ thôi, mạnh không phải là nhấc lên không hề bối rối
Mà là đặt xuống nhẹ nhàng.

______

Viết cho nỗi buồn và nỗi thất vọng chật đầy trong ngực

Lune | 9.2016

...




" Yêu là thứ tình cảm vừa khiến ngta quên đi bản thân mà hy sinh cho người khác, vừa là muốn giành lấy người ấy cho riêng mình. Khi ta yêu thương một ai đó, là ta đã cho họ quyền làm đau mình. Lỗi của yêu thương không phải của một phía, mà bắt nguồn ở cả hai. Đừng cho rằng ghen chỉ là việc của những người thất bại, nó chỉ chứng tỏ rằng bạn chưa được đền đáp xứng đáng, có thế thôi!"

[ Bắc Cực, thiên đường cần áo ấm ]

Nơi cất giữ những tháng ngày tuổi trẻ




Ôi thị trấn nhỏ đáng yêu ơi,
Sau chừng ấy năm, tôi thốt lên, giá người đừng bao giờ đổi khác!
Người ta có thể trùm lên mình ngàn vạn lần áo khoác
Như lớp buồn này, lớp vui nọ. Hẳn nhiên!
Người ta có thể vì San lùng mà say, mà cười như một lũ điên
Dọc con phố dốc mây ùa vào khi chiều xuống
Chút hanh nắng lúc giữa trưa có lần làm tôi luống cuống
Nhưng rất mực dịu dàng khi đêm xuống khiến tôi muốn níu chặt bàn tay.

Em à, em có hay,
Chúng mình đã ghim lại đây những tháng ngày tuổi trẻ?!

[ Lune - Sapa 2016 ]
__________________

10 năm là khoảng thgian biến cái khách sạn có bụi hồng ta vĩ đại ở lưng chừng núi trở thành một hotel bị bưng bít tầm nhìn. Cái ngã ba cuối con dốc lắm nhà hàng tới nỗi mây bị chặn lại mãi ở phía xa. Cái shop nhỏ nơi 2 đứa đốt tiền cho những cuộn phim fuji ẩm ướt đã thành một quán bar nhạc nhẽo ồn ào, Tây tàu lổn nhổn. Hiếm lắm mới gặp một hàng bán thổ cẩm truyền thống nhưng đắt lòi, còn lại rặt một lũ thổ cẩm fake cực vớ vẩn. Thử vòng vèo các loại từ San lùng, từ ngô men lá cho tới Anh túc nguyên cây... say muốn tưng bừng cả lên ^^
Năm nay mùa đông tới sớm. Đào đã lấm tấm trổ hoa, mai đã vừa hoa vừa quả. Bông bồ công anh yêu kiều từ lúc đương hoa cho tới lúc biến thành một cái cầu bông xinh xắn... Dù sao thì mình vẫn muốn trở lại nơi này.

Quả chín cuối mùa

Fb nhắc về mấy quả cóc chín tầm giờ này năm ngoái. Lại đọc Bụp viết về guốc gỗ, bỗng thấy nhớ những ngày dạo bé. Mùa này nắng giòn, hồng xiêm chín nhiều...
Ngày đó, bác đem con chó trên nhà bà ngoại Bive về nuôi vì nó dữ quá, trên ấy lại sát khuôn viên nhà trẻ, sợ nó cắn ngta. Nó vốn là con chó con trong đàn chó nhà bà nội, lông vàng và tròn ủm. Nuôi nhốt lâu ngày khiến nó lạ người, trở nên cáu bẳn và cục tính. Lúc nó trở lại cũng vẫn là con chó lông vàng, tròn ủm nhưng to lớn, vạm vỡ hơn cả mẹ nó khi trước, bởi nó là một con chó đực.
Công nhận là nó dữ.
Buổi trưa, mình sang bà, cứ hễ chạm nhẹ vào cổng là nó hộc lên một tiếng và lao ra như tên bắn. Nhìn cái dáng nó lao ra, với cái vẻ hùng hổ, nhe cái hàm đầy răng đang độ sung sức... Cha mẹ ơi, nó chỉ làm một tợp thì mình toi!!!
Thế nên chỉ chạm vào cửa thế thôi, chưa vào vội. Thằng béo đang đà chạy, lao vào cổng đang còn đóng, hai chân chồm lên cánh cửa đánh “ rầm ” một cái, ko sủa ông ổng như mấy con chó kiểu như chỉ để dọa dẫm, mà nó gầm ghè, hằn học. Có lần mình đứng gần cửa quá, bị thằng béo xô vào, cánh cổng đập vào đầu đau điếng. Để nó nhận ra người nhà cũng phải mất một lúc gọi tên nó, cho nó nhận ra.
Thằng béo nghe tiếng quen thì lững thững quay vào. Mình chưa bị nó đớp lần nào nhưng nhìn cái mắt nó gườm gườm, cái kiểu gầm ghè tận trong cổ họng như vẫn còn bực bực mà ko nhịn được, phải cố lằn nhằn... thì vẫn làm ngta sợ són mẹ ra quần đi đc :(
Vào được đến nhà, cứ ở trong nhà thì ko sao, hễ cứ nhón chân đi ra sân là lại 1 lần thằng béo hộc lên, lao ra... Kinh ba đời!@@
Nhiều lần như vậy, mình nhận ra một điều: thằng béo quen tiếng guốc gỗ. Thế là cứ sang đến bà, mình xỏ đôi guốc gỗ là tha hồ đi ra sân ko làm nó phải nhọc mình.
Đôi guốc gỗ thô mộc, quai cao su rất bình thường nhưng tiếng guốc gỗ thì rất đặc biệt. Mỗi bước đi là một lần lộc cộc thành 2 tiếng rõ rệt, tạo nên bởi hai bước chân, mà bước nào đặt xuống trước cũng tạo ra âm thanh mạnh và trầm. Bước sau, nếu đi vội sẽ là một nốt hơi cao và mảnh. Nếu bước thật khẽ sẽ là một cái thở dài xao xuyến... Mỗi bước đi tạo ra âm thanh đã đành, chỉ khẽ một cái xoay người, cũng tạo ra tiếng động. Những lúc như thế, mình để ý thấy thằng béo chỉ khẽ dỏng tai lên, rồi lại cụp ngay xuống, mắt lim dim nằm yên ổn ở góc sân.
Sân nhà bà rộng, đầy nắng. Những khoảng rợp là bóng của cây hồng xiêm cao lêu nghêu, quả lạo xạo cát mà lúc còn khỏe bà hay bảo mình trèo lên hái. Những năm sau này, bà ốm nhiều, cây hồng cũng bớt quả dần...

Nhiều lúc, nhìn quả chín cuối mùa rất nhiều suy tư nhưng vô cùng ấm áp.
Nhiều lúc, cũng rất nhớ bà và mau nước mắt.

Cún và mùa cúc mi 2016



Kể từ sau bộ ảnh hoa cải hồi 4t thì em ko còn bộ ảnh hoa naò, tất nhiên ko kể bộ ảnh áo dài hoa với mẹ mà chính mẹ cũng tin rằng nó thật hiếm có.
Mùa cúc họa mi năm nay mẹ em ôm mộng đem công chúa ra cánh đồng hoa cúc. Bởi trong trí nhớ của mẹ từ hồi cấp 1, cái thời người ta sung sướng được bọc sách vở mới bằng thứ họa báo láng bóng, in màu đẹp đẽ của LX cũ. Ở đó, mẹ đã thấy những cô bé con tóc vàng loăn xoăn, mũm mĩm, xinh xẻo... chạy chơi bên những đồng cúc dại cao lút đầu... Mẹ cũng muốn thấy em xinh tươi và hồn nhiên như thế!
Vẫn như mọi lần, em bất hợp tác, đỉnh điểm là khi bác Thảo nhờ đôi tay em để chụp hoa, em trả lời nghiêm nghị: “ ... Ko một bộ phận cơ thể nào của con được vào ảnh hết!” Ôi giời đất ạ. Bác Thảo choáng.
Hôm nay là một ngày mùa đông có nắng. Hoa cúc đẹp dịu dàng mà em thì bướng bỉnh như nắng vậy.
Rốt cuộc, nhờ bác Thảo vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn với em mà mẹ đã có bộ ảnh em giữa đồng hoa cúc. Cảm ơn hai bác cháu.
Mẹ tin rằng sau nhiều năm nưã, chính em sẽ vui khi gặp lại mình, sẽ thấy mình đã lớn lên như thế nào sau những bộ ảnh.






Ảnh vốn là để lưu giữ kỉ niệm mà.

Lune 2016.

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

Đi qua hoa cúc



Nếu đầu Đông, người ta không còn nói về hoa cúc
Thì không biết trên đời này, liệu có còn hạnh phúc?
Giống như mây
Bàng bạc góc trời xa...
Bao giờ triền sông ấy chẳng còn hoa?
Bao giờ em không còn mải miết?
Tôi - khi ấy - chắc chẳng còn chút nào tha thiết
Dẫu yêu em.

[ Đi qua hoa cúc -11.2016 ]

Đông về



Hà Nội những ngày đông buổi sớm
Ừ... thì vẫn là lạnh thôi,
Ừ... thì mặc thời gian trôi,
Sống như chưa từng vội vã.

Lune - 2015

24.12.2016



Ông Noel quý mến,

Ngày ông trèo ống khói vào từng nhà là một ngày cực kỳ quan trọng với con ( từ từ sẽ kê ̉^^ ). Thực ra, ngày con bé, ông ko hề có trong khái niệm của con, nhưng quả có thế thật.
Ngày ấy, lũ trẻ được đúng là trẻ con, với những trò chơi thuần túy, những món quà mang ý nghĩa tinh thần nhiều hơn. Ngày ấy, chúng con được no đủ và đến trường đã là cố gắng rất nhiều của bố mẹ. Con cảm ơn điều đó thật nhiêù!
Hôm vừa rồi, bạn Nhím tự nhổ một cái răng và bà Tiên răng - như mọi lần - đã tới, lấy cái răng xinh ( mà chồng bà ấy đã cẩn thận gói ghém lại, để nó ko bị lẫn vào đống chăn gối mùa đông :3 ) và để lại một tờ tiền cho bạn bỏ lợn. Con đoán là tờ tiền đó như một món quà, bạn có thể làm gì tùy thích, để thưởng cho lòng dũng cảm của bạn. Nhưng mà chị Cún, cái chị chuyên gia nói thẳng nói thật này, đã nói với bạn là chả có Tiên răng với ông Noel gì hết... Đấy là quà bố mẹ mua, hoặc thầy Thịnh dạy thể dục mặc bộ quần áo ông Noel ( trong khi thầy gầy và cao) , “ nhìn phát nhận ra ngay ”... tới phát quà ở từng lớp. Ôi... Con cũng đến phát ốm với bà chị này!:)))
Thế rồi trên đường từ trường về nhà chúng con đã có một cuộc họp nhỏ:
- Thế này Cún ạ! Có những nhân vật cổ tích hoặc truyền thuyết ý mà, có thể việc ngta biết có thật hay ko vốn dĩ ko quan trọng. Con ko nhất thiết phải nói với em điều đó. Bởi vì sau này, khi lớn lên, thường ai cũng ước mình được bé lại để cuộc sống thú vị hơn. Những nhân vật tưởng tượng kia giống như một thế giới khác, thế giới toàn những điều tốt đẹp, vui vẻ, xinh đẹp... Mà chỉ lũ trẻ con mới được tận hưởng.
- Thế con phải nói dối nó à?
- Không. Ý mẹ là con cứ để em tin là thế đi. Sau em lớn bằng con, em sẽ tự nhận ra cũng chưa muộn. Nhỉ?!
- Vâng. Thôi được rồi. Có ông Noel, có bà Tiên răng sẽ mang tiền và quà bố mẹ mua tới. Thế được chưa???
:))))) Chị Cún tồ tẹt thế đấy, ông đừng giận nhé!
Ông ạ, nhà con chả có ống khói. Thế nên khuya mai, ông trèo vào đường quạt thông gió cẩn thận ông nhé! Ngày mai, hẳn bọn trẻ sẽ vui khi biết có quà!
Con vốn ko định xin ông quà nhưng chắc con NGOAN NHIỀU nên ôsin nhà con vừa nịnh con cái loa bluetooth hay quá ông ạ. Nếu thích, lúc đem quà tới ông có thể nghe thấy vì con định là sẽ nghe nhạc đến khuya, hnay là cuối tuần mà dạo này con streess quá ông ạ.

Mẹ Cún Nhím chúc ông luôn khỏe, ông nhé!
xxx
________

Hy vọng đi, để sen đá nở hoa!

Ảnh: mượn tạm nhà #Albero vì còn chưa kịp chụp sen nhà



Bao giờ cây sen đá nở hoa
Thì chuyện tình ta
Cũng lành da, chẳng còn vết xước
Em trở lại tuổi 20, ngồi bên anh và ước:
Giá thời gian ngưng lại, đừng trôi...

Ừ, biết là em chỉ mơ ước thế thôi,
Nhưng anh thấy không, cái cây đã đơm hoa như một điều kỳ diệu?!

[ Lune - 27.12.16 ]