Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014
Để mẹ ôm con nào!
- Mẹ ôm con đi!
Con thường nói thế lúc chúng mình bắt đầu dỗ giấc
Trời còn lâu mới đến mùa mưa phùn gió bấc
Ôm không phải để ấm bên ngoài...
Chúng mình xa nhau cả một ngày dài
Nên tối về phải dành thời gian yêu nhau nhiều hơn con nhỉ?!
Con tập nói với mẹ những điều con nghĩ
Để trí nhớ mẹ đóng đinh bởi sự dễ thương của những ngôn từ...
Bởi yêu thương là không thể chần chừ
Nên con yêu ai, trước hết phải nói bằng lời con ạ
Nào ai biết đoạn đường cùng nhau dài hay ngắn lạ?
Chỉ đơn giản là: - Mẹ, ôm con đi!
Đừng, đừng bao giờ nghĩ đến sự chia ly,
Bởi ngày dài hơn đêm nên phải thức khuya hơn để yêu nhau thêm nhiều nữa
Gối đầu lên tay mẹ đi, cho yêu thương kịp len vào giữa,
- Để mẹ ôm con nào!
29.7.14
Em nghĩ về ai nhiều nhất?
Khi buồn em nghĩ về ai nhiều nhất?
Về các con, về bố mẹ, về anh
Lúc đêm khuya hay một sớm trong lành
Bất cứ khi nào thấy lòng bất ổn.
Ai lúc buồn cũng cần một chỗ trốn
Để thấy yên bình, thấy được mở lòng ra
Một ngày bên thềm vắng, chậu sen cạn nở hoa
Một ngày nắng hanh hao với nhiều được-mất...
Lúc em vui, nhớ về ai nhiều nhất?
Vẫn là anh, là bố mẹ, là con
Em chỉ mong ngày tháng mãi vuông tròn
Được bên nhau như lúc này, anh nhỉ?!
Bây giờ buồn hay vui cũng là ý nghĩa
Ta thấy mình chẳng dễ để lớn lên
Có những lúc trong điện thoại, giọng thật mềm:
-Anh về chưa? Nãy té xe. Em khóc.
31.12.13
Hạnh phúc dịu dàng
Ta bắt được hạnh phúc dịu dàng nơi bậu cửa
Nắng mơn man và gió nhẹ thinh không
Nơi mắt biếc và đôi má ửng hồng
Của cô gái thơ ngây sẵn sàng ngúng nguẩy...
Ngày xưa bé ta giống người lắm đấy!
Mắt tròn to dù má chẳng đồng xu
Ta thường ngồi nơi bậu cửa, mặc dù
Cửa luôn đóng, chờ mẹ về mở khóa...
Cô gái của ta giống mặt trời chói lóa
Lúc thương ta lúc khác lại dửng dưng
Chỉ mong người không giận dỗi, ta mừng
(Dỗ dành người cũng xem chừng mệt lắm!;) )
Nắng mùa đông làm bao người má thắm
Cái môi xinh hãy chỉ biết cười thôi
Một ngày kia nhẹ đến bên ta ngồi
Để hạnh phúc chạm được vào nơi bậu cửa.
26.12.13
Em buồn
Nếu đời em không anh
Này có còn là ngày không nhỉ?
Cái ý nghĩ vừa chợt đến. Chợt tối.
Em hỏi thế để làm gì???
Nếu đời anh không em
Đêm có còn là đêm huyền hoặc
Một vì sao đi vắng
Không có nghĩa là đêm sẽ kém bình yên?!
Nếu đời ta không nhau
Mỗi người sẽ đi về đâu khi kẻ kia đối với mình sẽ không còn là ngã rẽ?
Ta biết lấy gì san sẻ
Cho cái gọi là buồn đau???
-Tiếc là ta không nhau
Ngày vẫn là ngày như thế!
Chớm thu
Đời ta dẫu chỉ là lá cỏ
Hãy cứ xanh tận cùng xanh
Những niềm vui như khúc nhạc trong lành
Cùng ngày mai sẽ dịu dàng gõ cửa.
Những lời hứa muôn đời là lời hứa
Càng ngọt ngào càng trôi tuột đi mau
Ngày tháng xưa giấy sao đã vội nhàu
Cùng rêu phủ nơi bờ tường lặng lẽ...
Trên mái nhà tiếng con sẻ khe khẽ
Nắng lên rồi giặt áo mới chưa em?
Thu đã sang, ngày mới cũng rộn ràng
Nếu có buồn cũng nên buồn chổ dở...
28.9.13
Giận
Nếu em ko giận anh
Đời có còn gì là thú vị?
Khi mà đã hẹn rồi anh luôn là người quên quên nhớ nhớ
Kệ em với đợi chờ mòn mỏi...chán kinh!
Có thể vì em ko phải một cô bé xinh
Khiến anh phải đứng ngồi nhấp nha nhấp nhổm
Nhưng đã lỡ hẹn rồi hãy đúng giờ kẻo khốn đốn
Ngoài chẳng nói câu nào, mà bụng dạ muốn xôn xao...
Mời anh nhìn ra ngoài ô cửa cao cao
Có chị Hằng Nga đang nhìn anh tình tứ
Chị ấy bảo nếu anh cứ tiếp tục quên quên nhớ nhớ
Chị ấy mời anh đi ngắm cảnh đẹp đến sáng mai!
28.8.13
Chuyện mình
Nếu chúng mình chẳng thuộc về nhau
Thì anh cũng chẳng muốn em thuộc về người khác
Vì tình yêu không giống như cái bát
chả người này thì người khác sẽ bưng bê!;)
Ngày tháng nào dù có dài lê thê
như lẽ thường của cuộc sống khiến người ta gắng bên nhau mệt mỏi
Em hãy nhớ về những phút giây hiếm hoi hạnh phúc
có nụ cười trong trẻo chẳng một chút âu lo...
Nỗi buồn nào cũng được thổi to to
Chắc niềm vui co lại thành nho nhỏ?
Anh sẽ ở bên em giản đơn như cỏ
Để em có thể cười cả những lúc nằm mơ
Cuộc sống này có thể viết thành thơ
bằng những ngôn từ không đầu không cuối
Mỗi bình minh tới chiều tà nắng chói
Vẫn là anh ở bên em.
Này em, người đàn bà anh coi là tình nhân
Trong mắt anh, em không hề già nua xấu xí
chỉ có cách anh nhìn em là muôn đời cũ kĩ
vì anh chẳng thể nào bớt được ... yêu em.
Có đôi lúc trên chặng đường không quen
những lúc ta vắng xa nhau là anh nhớ
Cái người vẫn nói nhiều với anh những chuyện tưởng chừng muôn thuở
...anh phải thế này...thế nọ...thế kia...
anh chợt mỉm cười một mình, chả mấy khi,
- rằng anh nói thật, làm gì có ai yêu em nhiều thế!;)
Chỉ có một điều này, anh mong em luôn nhớ:
Anh chẳng thuộc về nơi nào nếu chốn ấy không em!
31/07/2013.
Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014
Có đôi khi
Để vài ngày sau càng thấy yêu nhau hơn anh ạ
Vì lúc giận, khoảng cách thật gần nhưng cũng xa xôi quá
Để tự mỗi người có thời gian nghiền ngẫm lại mình...
Lúc giận hờn người ta học cách yêu nhau trong lặng thinh
Không nhìn nhau nhưng vẫn biết người kia mặc quần áo màu gì mỗi sáng
Mình nói với nhau vài câu quýnh quáng
Rồi việc của ai, người đó khắc tự làm...
Thỉnh thoảng chúng mình cần phải giận nhau để ngày tháng không bị nhàm
Vì có giận nhau cũng chẳng được lâu đâu anh nhỉ?
Có ai hiểu anh hơn những gì em nghĩ?
Có ai yêu em nhiều như anh chừng ấy những năm qua?
Thỉnh thoảng chúng mình cần giận nhau để đong đếm sự cách xa
Để bỗng dưng có khoảng thời gian gắng biến kẻ kia thành người xa lạ
Rồi chẳng bao lâu sau đó lại nắm tay kéo vào lòng, cắn một cái thật đau vào má
Xua hết mọi giận hờn để lại được tựa vào vai nhau...
Ngày xưa chúng mình hay nhắc chuyện mai sau
Ngày sau chúng mình gắng yêu nhau như từng yêu trong quá khứ
Bởi thương chứ, tôi thương người lắm chứ!*
Có đôi lúc giận hờn là để dấu yêu...
25.7.14
*Thơ Nguyễn Thiên Ngân.
Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014
Nói với con
Tặng hai tình yêu của mẹ!
Con có buồn vì giống mẹ đôi bàn tay
Không có những ngón nhỏ xinh, thon dài và đẹp?
Không mềm mại, không sơn màu chau chuốt
Xoa lưng cho con chỉ thấy ráp, thấy sần?
Mẹ cũng đôi lúc tần ngần
Khi lặng xòe đôi bàn tay mình ra ngắm
Tay mẹ thô lắm,
Giống hệt tay bác thợ mộc ý, con à!
Đến một ngày... mẹ tặng con món quà
Cũng chẳng có gì ngoài đôi bàn tay ấy
Đôi bàn tay để con biết tự nấu ăn, tự quàng khăn, buộc tóc...
Cũng bàn tay ấy, để con lau nước mắt mẹ lăn những lúc mẹ buồn...
Mẹ chẳng có gì tặng cho con ngoài những cánh chuồn chuồn
Để con có buồn cũng không lâu con ạ
Vẫn là những ước mơ, những miền đất lạ
Những điều mẹ chưa chạm được vào đều gửi gắm lại cả ở nơi con...
Con yêu ơi, lại đây cho mẹ đặt vào môi con
Một dấu son tựa tình yêu thiết tha của mẹ
Mẹ không mong gì hơn - bởi mẹ không thể bên con mãi nhé
Bằng đôi bàn tay, tự con biết vun đắp cuộc đời.
07.14
Ngày bão tan
Đây là bài thơ mẹ viết lại lần thứ hai
Bởi lần trước viết rồi lại xóa
Chiều ngoại ô thành phố mịt mờ vì khói tỏa
Người ta đốt cuống rạ để khói mang ưu phiền đem giấu tận chân mây.
Bão đã tan bởi những hàng cây,
Tới hôm nay đã không còn oằn mình vì gió
Con của mẹ vẫn còn quá nhỏ
Để hiểu nỗi buồn vào những ngày mưa bão sụt sùi...
Con người ta sống ở trên đời
Có lúc sướng vui, lúc buồn đau khôn tả
Bởi con nhện yêu quý sợi tơ nên vấn vương hơn cả
Giống con có khôn lớn thế nào vẫn được mẹ chở che...
Ngoài đầu hè, rặng cây bắt đầu đón làn nắng mỏng te
Khói bếp nhà ai hững hờ chào buổi sớm
Mẹ con mình giúp nhau xóa nỗi buồn vừa chớm
Con của mẹ ơi, bão tan rồi!
19.7.14
Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014
Chuyện đàn bà
- Chị có thấy phụ nữ nào hai con
Mà ngây thơ như người còn son rỗi?
Ô hay, đàn bà vốn không tuổi, liên quan gì mà nên nỗi...
- À... Ừ... Chưa, chưa thấy bao giờ!
Bởi lẽ đời vốn thật lắm bất ngờ
Và đầy rẫy cả bất công luôn vây lấy người ta khiến ta chóng mặt
Đàn bà vốn là thứ sinh vật sinh ra chỉ để miệt mài góp nhặt
Những chuyện cỏn con để xây nên niềm vui, hạnh phúc cho riêng mình.
Tình hình là rất tình hình...
Bấy lâu nay mới chỉ thấy sách ghi: "Đàn bà thông minh là biết ngu đúng lúc"
Chưa thấy sách nào nói đàn bà hai con ngây thơ làm nên phiền phức
Nên chẳng có được câu trả lời...
- Chỉ có một điều này là rõ nhất, chị nói, em đừng cười,
Đàn bà giỏi và đẹp xưa nay vốn không ưa nhau em ạ!
7.14
Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014
Một mùa sen. Một mùa em
- Ngủ thêm đi anh...Em phải dậy lấy chồng
- Tựa tập thơ mới của Nồng Nàn Phố
Em có cần tha thiết đến vậy không?
Những e ấp của một đóa sen hồng
Với lấy tôi trong một chiều nhạt nắng
Yêu - ghét rồi có lúc hóa hư không...
Em có cần da diết đến vậy không?
Từng cánh thắm tựa đôi má em hồng
Mùa phảng phất trên những con đường vắng
Trả hững hờ cho mây gió ngóng trông...
Em có cần yêu tôi đến vậy không?
Bởi xa lắm nên em phải lấy chồng
Cho nhớ tiếc thành một mùa cải đắng
Lòng tôi buồn từ một độ chớm đông...
Em có cần làm vậy với tôi không?
16.7.14
Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014
Bạn học
Cảm ơn người vì xưa chẳng nói thương tôi
Bởi lời nói ra biết không phải dễ dàng người nhỉ?
Ai hay mơ thì tha hồ mà ngẫm nghĩ
Biết chẳng chung đường, không nói đã sao đâu?
Cảm ơn người, xưa đã tiếc đôi câu
Để bây giờ gặp nhau mình dễ ăn, dễ nói
"Ấy à, ấy ơi..." - người có nghe tôi gọi?
Vẫn như xưa, vài chuyện cũ bông đùa...
Tôi biết rồi, mỗi người đều có những khoảng lặng gió lùa
Ừ, cuộc sống mà, sao mà trơn tru mãi được
Nếu ta có thể trở lại ngày xưa chỉ bằng một điều ước
Tôi sẽ vẫn là mình, ngô nghê, khờ dại vậy thôi!
Ta biết làm gì ngoài việc mặc cho thời gian trôi
Ngẫm ra thì lớp mình cũng nhiều người thành đạt
Thầy cô mình ngày xưa cũng tản mát
Biết có còn nhớ đứa nào trong lứa nghịch ngợm chúng mình không?
Giờ bạn có vợ, mình có chồng
Vui vì vẫn được hoan hỉ gặp nhau mỗi lần họp lớp.
Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014
Chuyện nhiều năm sau
Chuyện cũng chẳng có gì đâu
Những vẩn vơ trẻ con không đầu không cuối
Những tháng ngày xa xôi diệu vợi
Ta ở cùng một thành phố, chẳng đủ rộng mà bặt tin nhau.
Chừng mười năm, hay hơn nữa về sau
Mình gặp nhau, mừng cho nhau vì thời gian cách xa cho ta lớn lên nhiều quá
Vẫn khuôn mặt ấy, tính cách xưa chẳng hề khác lạ
Nên nhiều năm sau vẫn lưu luyến tựa thuở nào.
Bạn bè ơi cho ta gửi lại lời chào
Những bàn ghế, những hững hờ cỏn con xưa cũ
Yêu dấu ơi, cứ nằm ngoan mà ngủ
Cảm ơn một thời được gọi bằng hai chữ: Ngày xưa...
Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014
Hà Nội của anh
Em đã được về Hà Nội của anh
Đã được thấy màu trời xanh như màu biển, màu trời quê em vậy đó
Hà Nội những chiều hè bên Hồ Tây lộng gió
Làm em nhớ vị mặn mòi trong gió biển quê em...
Hà Nội tặng em mùi cốm của que kem
Chắc sẽ khiến em cả nghìn năm sau vẫn nhớ
Nắm chặt tay anh và nghe thành phố thở
Nhộn nhịp tiếng mưa, rộn màu sắc lúc tan tầm...
Em yêu Hà Nội xưa của những Cổ Ngư, của những sâm cầm
Yêu tiếng rao lạc lõng giữa trưa hè nóng nực
Tiếng xào xạc chổi tre lúc đêm khuya còn thức
Những thứ bình dị, tự lúc nào, đã quá đỗi thân thương...
Hà Nội mùa này có những ẩm ương...
Ta đi dưới hàng cây dọc đường Trần Phú
Em sẽ lại nhắc những điều đã cũ
Bởi những gì mới mẻ đang sắp sửa bắt đầu.
Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014
Từ biệt Tháng Sáu
Chúng ta vẫn thường làm cho nhau đau
Bằng cách này hay cách khác
Lúc yêu thương rất nhiều rồi vô tình lại làm nhau mất mát
Dẫu chẳng ai là người muốn phải vậy đâu...
Ta của hôm nay và cả những ngày sau
Luôn cảm ơn vì người đã cho ta nhiều quá
Cho ta lòng tin và một trời sướng vui khôn tả
Giống như dạy ta đứng vững, khi từ xa, người sẵn sàng dang tay, hồn hậu mỉm cười...
Cho ta từng thấy ta hạnh phúc trên đời...
Ta sẽ vẫn muốn được ở cạnh người
Cho tới chừng nào người nói không còn đủ bình yên được nữa
Ở đâu đó, sẽ có nhiều người đứng đợi chờ một cánh cửa
Giống như người từng làm vậy với ta
Bên thềm nhà, bụi hồng đã hết hoa
Nhưng thao thiết chờ mùa sau để bừng lên rực rỡ
Những ngày cũ, yêu- ghét rõ ràng dường như là duyên nợ
Ta thực lòng với người từ tận đáy tim.
- Tình yêu lấp lánh như cây kim
Nhỏ bé quá làm sao ta tìm thấy?
Người từng lặng lẽ kiếm tìm cho ta vậy
Rồi vẫn lặng im, cầm tay ta, kiên nhẫn đặt vào
Ta nhìn người, mỉm cười hạnh phúc bởi tìm được một vì sao
Nên vẫn nắm trong tay cây kim, đôi khi, khiến ta chảy máu
Ta tặng người một nhành hoa Tháng Sáu
Để người khỏi buồn, ta chọn cách ra đi.
June.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











