Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014
Bạn học
Cảm ơn người vì xưa chẳng nói thương tôi
Bởi lời nói ra biết không phải dễ dàng người nhỉ?
Ai hay mơ thì tha hồ mà ngẫm nghĩ
Biết chẳng chung đường, không nói đã sao đâu?
Cảm ơn người, xưa đã tiếc đôi câu
Để bây giờ gặp nhau mình dễ ăn, dễ nói
"Ấy à, ấy ơi..." - người có nghe tôi gọi?
Vẫn như xưa, vài chuyện cũ bông đùa...
Tôi biết rồi, mỗi người đều có những khoảng lặng gió lùa
Ừ, cuộc sống mà, sao mà trơn tru mãi được
Nếu ta có thể trở lại ngày xưa chỉ bằng một điều ước
Tôi sẽ vẫn là mình, ngô nghê, khờ dại vậy thôi!
Ta biết làm gì ngoài việc mặc cho thời gian trôi
Ngẫm ra thì lớp mình cũng nhiều người thành đạt
Thầy cô mình ngày xưa cũng tản mát
Biết có còn nhớ đứa nào trong lứa nghịch ngợm chúng mình không?
Giờ bạn có vợ, mình có chồng
Vui vì vẫn được hoan hỉ gặp nhau mỗi lần họp lớp.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét