Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Những mùa yêu dấu



Thành phố vào hạ rồi đấy em
Tím mơ màng trên những góc phố quen
Chào nhé một mùa tha thiết cũ
Tím dọc phố ta như những chiếc dù.

Thành phố nhớ nhiều vậy đấy em
Tím con đường, tím những nỗi nhớ len
Chào nhé những mùa yêu dấu cũ
Anh nhìn hoa, thấy thương nhớ gật gù.

5.2014







Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Vu vơ

1.
Chỗ em ngồi là ô cửa nắng
Có con đường in dấu anh qua
Có nỗi nhớ đi hoài không hết
Còn điều gì anh chưa nói ra?















2.
Mùa hè ở giữa mùa đông
Nhớ nhung ở giữa thinh không vậy mà...
Có vì sao ở rất xa
Loanh quanh đứng ở lưng trời đấy thôi!


Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Những mùa nắng chếch




Có những lúc ta soi gương và thấy mình ngốc nghếch
Hay hớm gì mụ đàn bà thích mùi đàn hương, mùi gỗ tếch
Thích váy hoa và những mùa nắng chếch
Thỉnh thoảng soi gương và chợt nhoẻn miệng cười.

Khi người ta cười, chiếc bóng cũng đáp lại thật tươi
Kể cả những lúc cửa khép hờ đón ánh chiều tà hiu hắt
Trong chiếc gương ta bắt được một đôi ánh mắt
Thoáng nhìn rồi, một chút lại đau tim...

Mẹ ơi, thôi mẹ đừng phải đi tìm
Kẻ trong gương dù đôi mắt không đẹp bằng mắt mẹ
Chỉ vì nụ cười mà ta phải nhón chân khe khẽ
Chạm vào nàng và để lại một dấu son.

Mụ đàn bà ngồi trên chiếc ghế chon von
Ngắm trong gương những ngón chân xinh nằm hiền ngoan trên thềm gỗ
Đàn bà như nàng cần phải biết gì ngoài việc cần cù xây tổ
Biết soi gương và gọi người đàn ông mang hơi ấm trở về.

- Có những mùa nắng dài lê thê nhưng đêm xuống không hề mộng mị...

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

Hôm nay, ngày xưa và ngày sau



Ngày xưa chúng mình hẹn nhau
Sau lấy nhau rồi sẽ ăn sáng bằng mì em nấu
Anh thích trứng em trần theo kiểu ấy
-Cái thời chẳng ăn gì cũng vẫn thấy ngon!

Ta qua rồi cái thời vợ chồng son
Giờ sáng đầu tuần nào cũng ồn ào, tất bật
Ừ thì chúng mình cùng nhau chung lưng đấu cật
Rồi mỗi đứa tự ăn sáng ở một nơi.

Có những lúc lòng chùng xuống bằng những kỉ niệm chơi vơi
Khi nhớ lại chuyện chúng mình nhiều năm ấy
Những tháng ngày ở cạnh nhau anh có thấy
Chúng mình cần dành thì giờ cho nhau nhiều hơn?

Kìa là những ô cửa mới sơn
Trong nắng sớm chộn rộn lên màu sắc
Mỗi người cần một điểm tựa trong lòng vững chắc
Nhưng cũng cần lắm những vụn vặt thường ngày vừa vặn để dấu yêu...

Có những tinh mơ tràn ngập nắng yêu kiều
Có những đêm khuya chuyện trò nhẹ nhàng, thủ thỉ...

Buổi sáng nên bắt đầu từ những điều hiền lành giản dị
Ví dụ như là hộ một chiếc áo cho nhau...

Em của hôm nay và cả những ngày sau
Cái luôn cần học là dịu dàng và kiên nhẫn.

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

Nói với nhau



Nếu mình từng coi nhau là tri kỷ
Hết giận rồi thì hãy trải lòng ra
Ai cũng có những lỗi lầm khó có thể thứ tha
Yêu thương hai chiều dễ xóa đi khoảng cách
Chiều nay ta ngắm bóng mình in trên bức vách
Những giận hờn làm ngày tháng cứ dài ra
Những suy nghĩ của người-của ta
Sao lúc này khác nhau nhiều thế?
Ai đó nói rằng: Chẳng có gì là không thể
Miễn là còn muốn được bên nhau
Ai sai, ai đúng sẽ tính sau
Giờ cần một người biết thứ tha để người kia đổi ý
Sao cái đồng hồ chẳng chịu ngồi yên mà ngẫm nghĩ
Cứ chạy lòng vòng những tích tắc vô tâm?
Những ngón tay đan chéo nhau lầm rầm:
-Ờ...này...người ơi...ta có lỗi...

Đôi khi cuộc sống hàng ngày cần nhỏ lửa lúc cơm sôi, những lúc một ai đó trong chúng ta nông nổi
Đôi khi cần nhường nhịn nhau chỉ một vài câu nói...
Để hàn gắn lòng bằng hết mực yêu thương...

Đôi khi mỗi người một nửa chiếc giường
Mỗi người một mảnh gương con trong lòng...

Chuyện chúng mình: Cún Pu ( n) series

Nếu ai đó có thể nghe Father and son không biết chán thì chuyện xung quanh Cún Nhím cũng ko bao giờ dứt...và lần nào mẹ cũng thấy rất thú vị.
Ghi lại những khoảnh khắc này để sau này con nhớ...những ngày tháng, những kỉ niệm vui vẻ của chúng mình....



Hôm qua, lúc hai mẹ con đi giữa đường thì trời đổ mưa....mưa ào cái rồi tạnh ngay...bạn Cún bảo mẹ: "Sao ông thấy con đi chơi mà ông khóc to thế hả mẹ?..."

Mẹ buồn cười quá, mẹ bảo: "Tại ông chưa ngoan, ông thấy con được đi chơi, ông hối hận..."
Lục tục lôi được cái áo mưa ra,mặc xong thì cũng tạnh mưa. Mẹ cười, lại lục tục cất áo mưa vào, Cún lại bảo: "Ông hay nhỉ? Khóc xong rồi lại nín được ngay...":D:D:D

Lúc đứng chờ , Cún cứ hỏi thăm mãi xem chị Yến Mai đâu...

Lúc gặp mọi người Cún làm mọi người chóng cả mặt với các câu hỏi...Và ấn tượng nhất là câu: "Mẹ ơi chị ko biết nói hả mẹ?"
-Tại chị lạ, chị chưa quen con thôi...

Chỉ lát sau hai bạn ấy đã thân nhau lắm rồi.
Lúc về còn hỏi mẹ : Bao giờ thì mình lại hẹn chị hả mẹ?...
-Ừ, bất cứ lúc nào con ngoan.




Viết cho ngày hạnh phúc


Viết tặng chị Phong Lan

Mỗi ngôi nhà đều cần những người giữ lửa
Nấu cho nhau ăn và nhóm lên hạnh phúc
những điều ngọt ngào bắt đầu từ những gì nhỏ bé
nhưng không dễ dàng để có thể lãng quên.

Mỗi người đều có thể dựng lên
một hay nhiều bức tranh màu sắc
mỗi người có thể vẽ nên hạnh phúc
nhưng không phải chỉ có một mình.

Mỗi tổ ấm cần ánh nến lung linh
trong bài hát về gia đình mà con vẫn hát
có cây nến vàng, nến xanh, nến chồng, nến vợ
nhưng những cục sáp màu có lửa mới hòa quện được vào nhau.

Người ta bên nhau để xóa hết những nỗi đau
để hàng ngày được nhìn thấy nhau là hạnh phúc
dẫu cuộc sống có lúc này lúc khác
nhưng cơ bản là được ở cạnh nhau.

Ngay lúc này và cả nhiều năm sau
Người ta có thể già đi
nhưng lòng vẫn ko nguôi về những tháng ngày cùng nhau đi kiếm tìm hạnh phúc
Ngôi nhà với những điều nhỏ bé
bắt đầu từ hai cá thể cháy phừng phừng để đến được với nhau.

20.3.2013.

Chuyện của chúng mình: Thiên thần hương Pupu.

Nếu ai đó có thể nghe Father and son không biết chán thì chuyện xung quanh Cún Nhím cũng ko bao giờ dứt...và lần nào mẹ cũng thấy rất thú vị.
Ghi lại những khoảnh khắc này để sau này con nhớ...những ngày tháng, những kỉ niệm vui vẻ của chúng mình....


Chiều qua mẹ tắm cho Cún.
Thực ra thì mẹ muốn Cún học cách tự tắm nhưng có vẻ như cô sinh viên Đại học chữ to không được khéo léo lắm. Cún sợ nước và xà phòng vào mắt. Thế nên mẹ có thể giúp thêm một thời gian nữa cũng ko lấy gì làm phiền phức...

Lúc mẹ gọi đi tắm là lúc nàng đang mải vẽ vời.
-Con đang vẽ mà, mẹ không thấy à?
Đúng là đang vẽ thật.
Một tay họa sĩ cầm bút bi, tay kia giữ tờ giấy A4 - vì đây là "lò đào tạo thiên tài" cho nên cả giấy và bút của mẹ hễ cứ sờ đến là chả còn, hoặc còn nhưng ko thể sử dụng đúng mục  đích nữa...:(
Và nội dung bức tranh được mô tả như sau: có 4 bạn ( bạn nào bạn ấy tròn như củ khoai tây) đang nắm tay nhau, có những cái tròn tròn xung quanh các bạn ấy, nhiều vô kể...chưa biết là cái gì...
Chả cần mẹ phải hỏi, bạn "nghệ sĩ" đang nằm chổng mông trên đệm vừa vẽ thêm vài chi tiết vào bức tranh vừa giảng giải:
-Đấy là con, bạn Ánh Dương, bạn Xuân Đức và em của bạn ấy...bọn con đang đi trên con đường mưa..
Ối cha mẹ ơi...Mưa là do em Nhím đang nghe bài "Còn lại gì sau cơn mưa" trong cái clip ảnh-hát hò của mẹ...hì hì...
Mẹ tò mò bảo: Sao mưa gì mà to thế?

Nghệ sĩ ko trả lời. Chắc còn đang mải cảm thụ âm nhạc vào trong tranh. :P

Thế rồi cảm xúc nghệ thuật đột ngột bị cắt phăng vì mẹ lôi tuột nghệ sĩ vào nhà tắm.
Nghệ sĩ ko ngừng làu bàu...

Mẹ bảo:
-Đưa mẹ ngửi con xem nào...eo...sao hôi thế?
-Mẹ để con ngửi mẹ xem nào...sao mẹ thơm thế? Mẹ xịt nước hoa hả?
- Không. Mẹ thơm mà!:P
Bạn ấy vừa hít áo mẹ vừa làu bàu:
-Sao mẹ thơm thế nhỉ?...vô lý...

Mẹ tủm tỉm cười. Đúng là mẹ ko xịt nước hoa thật. Và mẹ cũng ko chạy rầm rầm cả ngày ở trường, cũng ko mồ hôi mồ kê đầm đìa như con...và mẹ cảm ơn Comfort nữa!^^

Mẹ vừa gội đầu cho Cún vừa bảo:
-Con có muốn làm Thiên thần hương ko? ...hay là con muốn làm thiên thần hôi? Thiên thần hôi luôn có mùi của con cú!:D
Cún: -Khônggggggg..........Con là thiên thần hương thơm chứ!^^
-Ừ, thế nên bây giờ mẹ sẽ biến thiên thần hôi thành thiên thần hương thơm nào...
 Tình hình nghe có vẻ êm êm...

Lúc mẹ gãi đầu,một đám bọt chảy xuống tai Cún, Thiên thần hương giãy nảy lên:
-Mẹ...xà phòng vào tai con rồi...thế này thì con điếc tai mất...
-Con không thấy mấy cô gội đầu cho con lấy xà phòng để rửa tai à?
(- Gớm...làm gì mà kêu kinh thế!!!)
...mẹ chưa thấy có con cú nào bị điếc tai...thiên thần hương bị điếc lại càng ko!!!

Vừa dứt lời bạn ấy phá lên cười.

Tắm vừa thơm, vừa mát, vừa vui, con nhỉ?^^

21.3.13

Sau khi bị tra tấn bởi cơn bão Alvin and the Chipmunks

Simon: Cốc...cốc...
Dave: Gì vậy Simon?
Simon: Cháu sẽ không bao giờ nói như thế này với Alvin, cậu ấy hoàn toàn là kẻ vô trách nhiệm. Nhưng cháu có một đề xuất.
Dave: Cháu có đề xuất cho chú à?
Simon: Thời gian cậu ấy khiến cháu nổi điên lâu hơn thời gian cậu ấy làm chú nổi điên.
Dave: Được. Đề xuất gì vậy?
Simon: Chú hãy hình dung Alvin là con ngựa đua khó dạy...
Dave: Được, đó là lời khuyên của cháu?
Simon: Cháu chưa nói xong mà chú Dave...
Dave: Alvin là ngựa đua...
Simon: ( vừa nói vừa thắt nơ ở cổ cho Dave) ...còn chú là tay nài cực kỳ giỏi, người giúp cậu ấy đi đúng đường đua của cuộc đời mình...nhưng nếu chú xiết dây cương quá chặt ( vừa nói vừa xiết chặt cái dây nơ vào cổ Dave) thì con ngựa đua sẽ phản ứng nhảy chồm lên. Đó là điều không vui cho bất cứ ai cả....Nhưng nếu chú nới lỏng dây cương dù chỉ một chút...
Dave: ...con ngựa sẽ bay ra khỏi đường đua và đâm vào hàng rào...
Simon: Cháu biết chú muốn bảo vệ Alvin nhưng đôi khi con nít sẽ trưởng thành khi đến lúc nếu chú thể hiện chút tin tưởng vào chúng (đến lúc này Simon thắt xong cái nơ rất đẹp làm Dave cũng phải nhíu mày ngạc nhiên)

....


Theodore: Khoan đã chú Dave..khi chú đi, cháu làm thứ này cho chú (vừa chạy tới vừa lôi theo một cái vòng đủ màu sắc)
Dave: ( vừa cầm cái vòng lên vừa nói) Nó thật...rất...
Theodore: Nó mềm nên chú có thể đeo nó khi đi ngủ...và cháu làm nó bằng nhiều màu nên nó sẽ hợp với tất cả các quần áo...
Dave: Tuyệt. Chú sẽ đeo nó vào sau bữa ăn tối.
Theodore: Chú có thể đeo ngay bây giờ ....để những người ở bàn tiệc đều có thể nhìn thấy.
Alvin: ( Vừa cười giễu vừa nói chen vào) Ồ hô...nam châm hút gái thứ thiệt!
Dave thoáng lườm Alvin rồi đeo cái vòng vào cổ.
Theodore mỉm cười mắt long lanh.
Dave: ( vừa nói vừa đi ra cửa) Chúc các cháu vui vẻ..nhưng đừng có quá đà, chú vẫn còn rất giận đấy!
Alvin: Tạm biệt chú Dave!
....


Trên đây là một đoạn thoại trích trong Alvin and the chipmunks part 3 mà lũ nhỏ nhà mình tra tấn mình suốt những ngày nghỉ vừa rồi.
Trong suốt những tập film này Alvin được khắc họa là một chú sóc tinh nghịch và láu kỉnh, Simon là một chú sóc đeo kính cận điềm đạm và thông minh còn Theodore lại là một chú sóc béo ị ham ăn nhưng hơi nhút nhát và khá tình cảm. Ba chú sóc, mỗi chú một tính nết, một sở thích khác nhau, mang tính cách của những đứa trẻ đáng yêu và nghịch ngợm.

Mỗi lần đến đoạn film vừa trích ở trên mình lại buồn cười và nghĩ:

-Quan điểm của Simon đúng với cả người lớn chứ không riêng gì trẻ con. Mỗi người trong chúng ta, đôi khi, rất cần một chút tin tưởng của người khác ( kể cả là giả bộ :P) để tự tin và thành công. Đôi khi ngta có được thành công không phải vì người ta quá ư tài giỏi mà vì may mắn hơn kẻ khác ở khía cạnh đó.
-Cách đặt vấn đề của Simon rất đáng học hỏi: Đề cao vai trò và vị trí của ng khác khi đưa ra lời khuyên- Anh đúng ko có nghĩa là anh có quyền lên lớp ng khác và bắt họ phải nghe theo. Khi đưa ra những lời khuyên hợp tình hợp lý cũng cần đi cùng thái độ thân thiện và hòa nhã.
-Lời thoại mà Dave chen vào khi Simon đang nói rất nóng vội nhưng hài hước, nó giống như cách ng lớn chụp mũ cho trẻ con, ý chừng là “ Ta biết tỏng bọn bay nghĩ/muốn/làm gì rồi đấy!”-Lần nào đến đoạn này mình cũng bật cười:D-nhưng trên thực tế lũ nhỏ có cách tư duy rất hay và ta cần lắng nghe cái đã ( rồi quyết định ra sao thì tính sau).
-Theodore rất quan tâm đến ng mà chú ta yêu quý: làm một cái vòng bằng kẹo-thứ ko những chú có thể ăn mà còn rất thích ăn-còn đưa ra lý lẽ nhằm thuyết phục người đối diện, rất stylis và muốn được khen ngợi. Mình chợt nhận ra rằng ng lớn chúng ta rất ít chịu khen người khác, hoặc khen rất là hà tiện.
-Simon thật là nhã nhặn và thông minh; Theodore rất ngây thơ trong sáng; trong khi đó Alvin lại rất giỏi nghịch ngợm và luôn nói những câu rất mỉa mai hoặc đầy hàm ý; Dave ít kiên nhẫn, hay cáu kỉnh nhưng rất bao dung ^^ -Các nhà làm film thật giỏi khi xây dựng tính cách nhân vật chỉ qua một vài câu thoại.

Có lẽ vì thế mà mình còn bị tra tấn dài dài :)) nhưng quả thật bọn trẻ cho mình biết nhiều thứ cũng rất hay ho!

Chúc cho một ngày giữa tuần vui vẻ!:)

20.11.13


Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

Lời hứa


Viết cho bác tôi-12.8.13

Ta đã hứa với nhau sẽ cùng đi hết con đường
Sẽ chẳng rời xa khi yêu thương còn đang bên cạnh
Ngày người này trao cho người kia hạnh phúc
Cũng là lời hứa yên bình mãi mãi ở bên nhau.

Hôm nay một người nằm kia giằng xé với cơn đau,          
một người đứng khóc thầm nhìn người kia qua tấm kính
Nỗi buồn lặng lẽ rơi cho đoạn cuối đường của một người lính
Sẽ không còn là bình yên mãi mãi khi không còn được ở cạnh nhau.

Có những điều gọi tên là nỗi đau
Biết bao giờ trời ngừng mưa khi người ta vẫn còn phải rơi nước mắt?

Chuyện ngày mưa


Ảnh: Tuấn Khanh

Trời đang mưa nên cho phép mình thú nhận rằng mình ghét mưa thậm tệ!

Hồi nhỏ xíu, khu nhà mình thấp, cứ đến mùa hè, chỉ cần vài cơn mưa to là nước tràn vào nhà...đồ cứ thế bập bềnh, lộn xộn. Bố mẹ cũng vì mưa mà vất vả kê kích, dọn đồ cho khỏi nước. Rồi cảnh nấu nướng, chợ búa những ngày ngập lụt...khổ vô cùng! Mình ghét mưa.

Lớn hơn chút nữa, mình vẫn ghét mưa. Những ngày mưa phải đi học làm mình phải chui vào cái áo mưa chật chội, ngột ngạt và vướng víu vô cùng. Đầy lần mặc áo mưa tới trường vẫn ướt như chuột.

Mình nhớ mãi hồi năm thứ nhất, lúc tới trường, mình xắn gấu quần ướt tới trên đầu gối rồi mang con Huyền bạn mình vô toilet trường, rồi nghiến răng nghiến lợi vắt đồ cho nó...mặc lại...tới lúc tan học thì cũng khô...Trong lúc nó mặc đồ ướt thì hai cái đầu gối của mình cũng mẩn đỏ từng cục như muỗi cắn. Và gãi nhé...gãi sướng cả tay. Cũng từ lúc đó, mình cũng biết mình bị dị ứng thời tiết nên mình càng ghét mưa thêm chút nữa. 

Những ngày mưa giống như những ngày buồn ảm đạm. Thời tiết làm mọi thứ ấm mốc, đầy hơi nước, tâm trạng cũng vì thế mà chả vui tươi được. 

Giờ cũng đang mưa...mưa mấy ngày liền không ngừng nghỉ.
Hà Nội luôn có những đợt mưa dai dẳng như thế này. 
Với nhiều người, mưa tạo nên nhiều cảm hứng và vẻ đẹp, nhưng với mình thú thực nó cũng chả để lại ấn tượng gì nhiều lắm!Có chăng là...

Hồi còn nhỏ, những ngày mưa thế này, mình hay ngồi thò chân ra cửa sổ, áp mặt vào song cửa nhìn sang khu vườn nhà hàng xóm. Đấy là mảnh vườn đầy cây ăn quả và có một cái ao con con. Ngày nắng nó rất đỗi bình thường nhưng ngày mưa, cái ao là cả một thế giới đầy náo nhiệt và sinh động. Mưa rơi xuống đám lá khoai nước. Mưa rơi rào rào trên mặt ao đầy bèo tấm. Ếch nhái được mùa kêu nhặng xị cả lên...Rồi cá, cua...mình ngồi trên cửa sổ cũng nhìn thấy được.... Chỉ có lúc này, trên cái ao đầy nước, trái với những ngày mưa, những ngày nắng trở nên buồn thảm vô cùng!

Dấu ấn về mưa mà chồng mới nhắc tới, hóa ra giống nhau ghê!:)...là ngồi trong áo mưa, sau lưng mẹ. Mẹ đạp xe chở hai chị em đi nhà trẻ. Những lúc như thế, hai đứa ngồi sau lưng mẹ hát véo von, kệ cho mưa cứ rơi ngoài kia lộp bộp. Những lúc ấy, mình nhìn xuống đường, nhớ mãi cảm giác con đường cứ thế trôi ngược về phía sau và kéo dài mãi mãi...

Hôm rồi, cô bạn fb của mình mới nhắc đến những ước muốn của hầu hết người lớn là được làm trẻ nhỏ. Ừ, hình như ai cũng muốn sống lại những khoảng thời gian vô lo vô nghĩ. Mình chỉ nghĩ rằng, nếu có được vậy, mình cũng vẫn muốn làm người lớn, bởi những thứ mình đang có, những kỉ niệm đã trải qua thì không một đứa trẻ nào có được cả. Ta hãy cứ sống với thực tại, dù nó đang vui hay đang buồn...dù đang mưa rơi hay chói chang nắng gắt...Chẳng phải những cái đó mới chứng tỏ là ta đang sống hay sao? 

Những ngày mưa buồn thế này là rảnh rang hay nghĩ linh tinh lắm ý!

Cô bạn bé nhỏ của mình vừa mới kêu buồn vì bị phản hồi bài viết. Người thẳng tính hay bị lên án lắm em! Có khi mình nghĩ chẳng có gì, nhưng người khác lại suy đoán ra trăm thứ vô cùng nguy hiểm. Chị nghĩ là được ngta đọc bài viết của mình và đồng cảm là một điều đáng mừng và đáng hãnh diện, thì có bài viết phản bác lại cũng là chuyện bình thường. Bởi vì người ta chẳng ai giống ai cả.

Mình cũng mới nói rằng mình rất thích những câu đơn. Câu đơn cũng giống như chuyện cố gắng đơn giản hóa mọi thứ để dễ hiểu, dễ thông cảm...dễ kiểm soát, dễ chấp nhận. Ờ mà câu đơn cũng dễ đóng đinh vào trí nhớ, không như những câu phức, nó đòi hỏi người đọc/người nghe vận dụng trí tưởng tượng nhều hơn là tư duy logic.
 Hay làm sao mà lại túm được câu tựa của một cmt: "Tình yêu thực ra rất đơn giản". Đơn giản ko?-Vừa có. Mà cũng vừa không.
-Nhớ hiểu cho nó đơn giản nhất có thể nhé, nhất là trong một ngày mưa ảm đạm thế này.

Giờ mình cũng đang ngồi nhìn ra cửa sổ. 
Có cái xe dưới đường bị nước mưa làm chập còi, đang gào lên inh ỏi.

Vừa sms nhớ chồng. Tự dưng, chả vì cái gì cả.
Mưa ngoài kia vẫn không ngừng...trời chẳng ra tối, chẳng ra sáng...

Có chuông báo sms của chồng tới kìa, đọc cái đã nhé!^^

Mưa-29.7.13

Viết cho người đi công tác

Ảnh: Mèo

Em ở đâu nếu ngày ấy ko hỏng xe?
Em ở đâu nếu tan học anh ko về muộn?
Đứa chờ sửa xe, đứa chả hỏng xe cùng đợi chờ kiên nhẫn
Thôi...xong! Thế là nên một mối tình.


Rồi chúng mình họp thành cái gia đình
Hồi nào còn học chung mà giờ chồng chồng-vợ vợ
Đi đâu cũng có nhau chả khác gì cái rợ
Chả buộc vào mà thấy vướng cả chân! :))


Cuộc sống chưa có gì đáng để gọi là gian truân
Cứ được bên nhau như những ngày bình thường thế!
Ta có hai đứa trẻ nghịch nô như quỷ sứ
Lúc choành chọe, khóc cười, lúc nữa lại thiết tha...


Em có anh ở đâu cũng là nhà
Mong mọi thứ cứ bình yên như vậy!
Có thể lúc này cáu kỉnh, lúc kia ta giận lẫy...
Nhưng lúc nào cũng biết thương nhau.

10.10.13

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014

Một sáng chớm thu



Có lẽ cũng nên dậy sớm
Để nghe Hà Nội vào thu
Khi ai đó ở xa chợt thấy tiếng chim gù
Liệu có xốn xang nhớ về những ngày tháng nọ?

Ngày Hồ Tây trong ráng chiều nổi gió
Có hai cây sậy run lên không phải vì mưa...
Em à, giờ em đã ngủ chưa?
Hay vẫn chong đèn đọc sách khuya trên gác?

Ta nhớ lắm ngày mưa buồn man mác
Tiếng chuông chùa như vẫn vẳng đâu đây
Kỉ niệm cũ như là những tán cây
Tỏa rợp mát những nỗi niềm tinh khôi thuở nhỏ.

Hà Nội những ngày thu tràn vào từng con ngõ
Lá vàng rơi từng chiếc khẽ bay bay
Em ở nơi chốn ấy có hay
Ta, một sáng chớm thu yên bình, chợt nhớ...

Bố





Trong giấc mơ tôi
Đó là người đàn ông cao lớn và giỏi giang kỳ lạ
Việc gì tới tay cũng trở nên đơn giản quá
Tôi được phép dựa vào Người như một lẽ đương nhiên.

Ngày bé, tôi và em gái thường đứng trước hiên
Đầu nhà là cây táo ta mùa nào cũng sai chĩu chịt
Chờ bố về cười đùa, gãi lưng và tha hồ ríu rít
Nằm nghe bố kể chuyện
Rồi ngủ quên lúc nào cũng không hay...

Thương lắm cái ngày
Bố vì làm ca đêm mà bục dạ dày phải vào bệnh viện
Những ngày mấy bố con cõng nhau lội ao để sang bà cho tiện
Sao mà ngày ấy tháng Bảy nào cũng mưa dai, nước ngập tràn trề...

Mấy năm bố đi xa mãi vẫn chưa về
Quà cho ba mẹ con là những dòng thư đều đặn
Bố bảo chỉ cần hai chị em ngoan và nhớ lời bố dặn...
-Đó là những năm tháng mọi thứ còn khó khăn, trăn trở bộn bề.

Giờ tôi lớn, con cái đã đề huề
Vẫn là bố tôi nhắn tin cho con mỗi lần đi vắng
Tin thường rất ngắn
"Con ạ, mai bố về."

Chỉ chừng đó thôi




Sau những đợi chờ vô nghĩa
Ta biết phải làm gì đây?


Chỉ chừng đó thôi
Là đủ rồi anh ạ
Những lỗi lầm khiến người ta buồn bã
Đôi lúc, ở anh bỗng dưng thừa thãi sự vô tình.

Em lặng thinh
Không phải chỉ vì em giận
Anh tỉnh bơ dù nét mặt rất biết giả vờ hối hận
Chỉ chừng đó thôi?

Chỉ chừng đó thôi,
Thì không đủ với em, anh ạ
Nếu cứ nghĩ chỉ bằng vài lời quấy quá
Em còn yêu thì rồi sẽ lại bỏ qua
-Ừ, nói dối có sao? Miễn không chết người là được...

Làm tràn ly, những chuyện đôi khi chỉ bằng giọt nước
Sau nỗi buồn là vài ba vết xước
Tim rỗng vì chợt nhận ra người ta cần nhiều thứ thật mông lung...

Em tự hỏi, liệu anh có còn muốn đi chung
Con đường khi xưa mình cùng nghĩ về hạnh phúc
Còn gì tệ hơn người ta cùng nhau vượt bao khó khăn rồi đến lúc
Chạm được vào, rồi vì vài thứ phù phiếm lại buông lơi...

Ta ru mình bằng câu hát à ơi
Chỉ biết rằng khi không còn thiết tha thì mỗi người còn gì để mà trông đợi
Cảm xúc là thứ ngoài tầm tay với
Em sợ rồi một ngày yêu dấu lỡ ngủ quên...

Nỗi buồn không bao giờ có tên
Yên bình vốn lặng lẽ như là lá cỏ
Tin, yêu giống như là ngọn gió
Còn, chỉ vì muốn giữ lại. Hay thôi?!

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

Có tình yêu không biết đến bến bờ


Trong những kỉ niệm mẹ muốn tặng con
Chắc hẳn phải là về biển
Được đứng trước đất trời muôn đời bất biến
Là cảm giác không dễ dàng mà có được đâu con!

Người ta nói sông sẽ cạn, đá sẽ mòn
Nhưng biển thì muôn đời vẫn vậy
Hãy nhìn thật xa, khi chạm vào đường chân trời, con sẽ thấy
Bao niềm tin, ước vọng, hoài bão sẽ ra khơi...

Ở ngoài kia, xa tít tắp, con ơi
Có thể không phải là bình yên đang đợi
Có thể là bão giông, là chiến tranh không biết lúc nào ập tới
Nhưng sẽ luôn có những con người cùng con khát khao ngày mới
Dám hy sinh để giành lại từng tấc đất, từng hạt muối quê hương...

Biển gọi con bằng tiếng gọi của hàng dương
Bằng những con thuyền chở bình minh đầy ắp cá
Ước mơ con sẽ cập đến những bờ bến lạ
Được chào đón bằng những tình yêu tha thiết mặn mòi.

Biển bắt nguồn từ những sông ngòi
Nên đứng trước biển con đừng thấy mình nhỏ bé
Con là cả bầu trời của mẹ
Biển là bao la của những tình yêu không biết đến bến bờ.

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014

Hóa ra ta vẫn ở đây



Còn gì đáng sợ hơn
Tôi thấy mình đã chết
Xung quanh tôi, mọi người dìu nhau, nhìn tôi rên xiết
Toàn là những người tôi quen...

Rồi tất cả đều chìm vào bóng đêm
Cả những tiếng khóc, tiếng kêu cũng lẫn vào ánh nến
Bóng tối không đáng sợ bằng nơi tôi sẽ đến
Bởi đầy rẫy những người còn sống mà như đã chết ngoài kia.

Tôi không khóc vì sợ chết mà sợ sự chia lìa
Kìa con tôi, đang thảm thiết khóc kêu gọi mẹ
Tôi khóc. Các con tôi, chúng còn quá bé
Mà tôi cần thấy chúng lớn lên!

Người ta bảo người chết rồi dễ dàng bị lãng quên
Nhưng không, nhiều người vẫn sống trong lòng tôi sau khi họ ra đi mãi mãi
Nhìn con mà óc tôi, tim tôi muốn thiết tha ở lại
Tôi khóc...
Tôi gào...

Không lẽ, tôi không thể như những người chết trong sách viết, mỉm cười và nói lời chào...
Hồn nhẹ bẫng vì lòng thanh thản quá?
Tôi vẫn còn nhiều ước mơ chưa thỏa
Nên chưa thể mỉm cười.

Tôi có chết mới thấy biết bao người
Đang đớn đau nhìn tôi và khóc
Nước mắt như hạt ngọc
Tôi chạm tay vào rồi thức dậy lúc tinh mơ
Chuông đồng hồ vừa điểm lúc Năm giờ
Nước mắt kia vẫn ướt đầm trên má.
...

Hóa ra ta vẫn ở đây, không phải nơi nào xa lạ
Bên cạnh là chồng, con đang say giấc yên lành
Ngoài cửa, nắng đã tràn một màu xanh
Ừ thôi, hãy cứ sống như ngày mai sẽ là kết thúc.

22.5.14

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

Gửi lại chút bình yên cho ban mai


Mẹ, cho con ra đi
Trong này ấm nhưng mà tối quá
Đường đôi ngả
Mẹ chỉ cần nói con nên rẽ lối nào.

Con của mẹ thích bầu trời cao
Xanh và xa nhưng ngập tràn ánh sáng
Đâu phải lúc nào cũng là bình minh ló dạng
Những đêm trăng cũng có những niềm vui...

Mẹ, buông con ra thôi
Con đủ lớn nên mẹ đừng lo nữa
Chỉ cần mẹ còn đợi cửa
Con hứa sẽ trở về!

Con đường dưới chân đấy, vẫn biết sẽ dài lê thê
Bởi những điều con chưa từng thấy còn trải xa vạn dặm
Có va vấp mới trân quý những ngọt ngào, êm ấm
Là những tháng ngày được bên mẹ, mẹ ơi!

Chỉ khi xa khơi,
Người ta mới thường nhớ thương những bờ bến cũ
Bàn tay gầy, dáng mẹ hiền lam lũ
Góc sân con tha thiết những khoảng trời...

Con ra đời...
Người ta có thể tốt với con hoặc không mẹ ạ
Người ta có thể tặng con thật thà hoặc vô vàn dối trá
Từ từ... rồi con sẽ kể mẹ nghe.

Tháng ngày của con luôn có mẹ chở che
Chẳng ai tốt được với con bằng mẹ
Nhưng con có kỉ niệm ngày thơ bé
Làm hành trang đi suốt những dặm dài...

Mẹ, xin gửi lại chút bình yên cho ban mai
Vì con mãi là con của mẹ.


20.5.14

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Mưa đầu mùa




Chào nhé cơn mưa rào đầu hạ
Làm ướt những mảnh buồn tôi
Ô kìa một con sẻ đơn côi
Đứng buồn xo trú mưa trên mái bếp.

Khuôn cửa kính mờ những tầng thư xếp
Bóng tối phủ đầy ý nghĩ quẩn quanh
Chút ẩm ướt làm không khí trong lành
Bởi mưa mà bỗng dưng lòng chông chênh đến lạ.

Khép ô cửa khẽ chạm vào chiếc lá
những giọt buồn nhỏ giọt lanh canh
Kỉ niệm chảy thành dòng từ những mái gianh
Hiện thực tràn trề những điều vô vị.

Tôi còn gì ngoài trăm ý nghĩ
Chợt ùa về giữa một cơn mưa
Nhà bên ấy, em đã khép cửa chưa?
Hay em cũng ngồi cạnh mưa, giống tôi, và nghĩ?


Lune
18.5.14

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

Mẹ!



Mẹ!
Giờ đang là Tháng Năm
Tháng con tằm ăn lá dâu nhả tơ vàng những nắng
Phố dài từng chặng
Không ồn ã bởi tiếng người mà xào xạc bởi tiếng ve.

Mẹ!
Con nằm lắng nghe
Bụi thời gian khẽ khàng đậu vào tóc mẹ
Những tháng ngày tuổi trẻ
Theo tháng năm khôn lớn của con mà lặng lẽ ra đi
Những kỉ niệm những ngày thơ bé nói lên điều gì
Ngoài những bộn bề cơ cực...
Nhiều đêm dài thao thức...
Những ngày cận Tết vội vàng đan xong áo cho con...

Mẹ!
Giờ con đã lớn khôn
Mong suốt suốt tháng ngày bố mẹ cứ được bình yên, khỏe mạnh
Hạnh phúc quanh con không có màu lấp lánh
Mà mộc mạc, hồn nhiên, giản dị vậy thôi!

Mẹ!
Nhờ mẹ mà con có mặt trên đời
Có còn điều gì thiêng liêng hơn thế không hả mẹ?!!!



For Mother's day-11.5.14

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Chuyện hôm nay





Gặp nỗi buồn của người khác tôi chỉ mong họ sẽ vượt được qua, chứ không phải là bỏ qua.
Cuộc sống hàng ngày cho ta gặp nhiều người, thấy nhiều thứ mà ta chẳng thích....vậy sao không níu lấy người mà ta còn muốn gặp lại? sao ko giữ lại cái mà ta còn đang thương mến?
Be your self- nghĩa là ta sẽ làm cái ta thực lòng mong muốn, là ta của thời khắc trước khi đổ vỡ xảy ra.

Ngày hôm nay là quá khứ của ngày mai.

Em. Hà Nội



Em là Hà Nội của riêng anh
Hà Nội có vị chanh của ô mai những ngày trở gió
Vị kem cốm góc Tràng Tiền một ngày Đông nọ
Một mùa mà làm nên nỗi nhớ bốn mùa yêu.

Hà Nội em gây thương nhớ bằng quán cóc liêu xiêu
Bằng vạt nắng đậu hờ trên mái phố
Gió gửi lá làm tin dọc bờ tường loang lổ
Hà Nội có những tình yêu tha thiết không ngờ...

Em là Hà Nội của những mong chờ
Như khi Đông sang lại mong Hè rực nắng
Nỗi nhớ trong anh làm thành dấu lặng
Yêu Hà Nội vì nơi ấy là em.


4.2013

Lune

Nói với anh ngày đã cũ

 
Hoa Linh Lan - Ảnh sưu tầm


Anh làm gì có tim
Hả gã đàn ông từng nói yêu em đến chết?!
Lời thề ước lặng thầm cùng trăng khuyết
Lặn sâu đáy lòng thành một ngàn những nỗi đau.

Ngày mình không nhau
Em đã ngỡ mình không còn gì trên đời này nữa cả
Ngoài những lời dối trá
Anh trút cả vào em rồi mặc lòng quay gót bỏ đi.

Anh, giờ em phải nghĩ gì?
Ngoài việc phải tìm người đàn ông thay thế người đàn ông đã chết đi năm ấy
Những gì mà anh từng nhìn thấy
Chỉ là nỗi đau khổ tột cùng của kẻ bị bỏ rơi?
Không! Không đâu, anh ơi,
Chẳng có nỗi đau nào hơn nỗi đau gây ra bởi chính người mình thương yêu nhất
Anh không thể biết em của những tháng ngày mây đen chồng chất
Bởi anh nào đã từng dám sống chết vì ai.

Em từng nghĩ về những ban mai
Về những đứa con giống em, giống anh đến vậy
Hạnh phúc có hay không? Phải buông lơi hay nắm lấy?
Anh có biết ai đó nói rằng: Hết yêu, còn thương?

Anh sang đường. Em bước tiếp những ngày rất lạ
Khi hàng cây trút lá, tự những mầm xanh sẽ biết vui thôi
Hạnh phúc rồi sẽ đến bên ngồi
Bởi em đã chừa một chỗ ngay cạnh em, đủ rộng.

Chỗ từng của anh giờ cũng không còn là khoảng trống
Em lấy vui buồn của hiện tại để lấp hết rồi anh!

5.2014

Lune.

Tháng Năm


Tháng Năm có những màu xanh
Màu của hồn nhiên những lá
Màu của ước ao khôn tả
Màu em thích nhất trên đời.

Màu xanh là màu của trời
Trong veo như màu kỉ niệm
Hãy ngước mắt lên tìm kiếm
Anh còn thấy gì ngoài những đám mây?

Ở ngay đây, giữa những tán cây
Anh có nghe những mầm xanh đang hát
Màu xanh gọi cơn gió mát
Bằng lời tình tự dấu yêu?...

Màu xanh trong nắng rất nhiều
Lúc nào cũng đầy thương mến
Ngày mà gió mang em đến
Cũng là một ngày Tháng Năm.

4.5.14

Lune.

Cái nhìn có hình chiếc lá


Anh đã quên được em chưa?
Khi một bên là mưa bay, một bên là ngày nắng gắt
Con đường trước mặt
Anh hãy bước như anh từng bước, tựa người dưng.


Em mong anh quên được em quá chừng...
Bởi người ta chẳng ai sống mà cứ ngoái nhìn quá khứ
Đừng câu nệ từ ngữ
Bởi nó chỉ chứng tỏ ai đó từng rất thật với anh!


Hạnh phúc vốn dĩ mong manh
Giống như ngày ấy em từng nói
Anh đã muốn đi rồi, làm sao em gọi?
Ừ, thì xa xôi...


Rồi thời gian trôi...
Nếu có gặp nhau, hãy nhìn em và cười anh ạ
Không cần anh phải nói gì cả
Câu chữ vốn vô tình.
...


Ta luôn bắt gặp trên đường mình
Những ánh mặt nhìn ngược chiều rất lạ
Cái nhìn có hình chiếc lá
Ngỡ như đâu đó trong đời ta từng thấy và đã lỡ quên.


6.5.14
Lune.




Có những Cái Đẹp chỉ để ngắm nhìn


Bụi hoa trúc đào
Có những bông hoa màu ngọt ngào như kẹo
Cái Đẹp khiến người qua rồi phải trầm trồ mà ngoái lại
Dẫu chỉ để ngắm nhìn.

Đóa hoa đẹp biết nói những lời đau tim
Ánh mắt như viên đạn bọc đường chết người ngọt lịm
Đằng sau nụ cười chúm chím
Là những câu chuyện tưởng chừng vô bổ lại mang đầy ẩn ý sâu xa...

Trên lối ta qua
Cỏ vẫn mọc cùng hoa và cũng biết xanh bất tận
Hoa dẫu đẹp cũng cần biết cho và nhận
Còn cần ngoài sắc, là hương.

Như một lẽ rất thường,
Ai chả thích được ngắm nhìn Cái Đẹp
Cuộc sống như chuyến tàu cần có những ga xép
Để người ta biết thế nào là những Cái Đẹp chỉ được nhìn ngắm vậy thôi!

Lune.

Rẽ lối nào vậy em?



Em định rẽ lối nào
Giữa những tòa nhà cao lưng chừng trời vậy hả?
Mỗi lối nghĩ hướng ta về một ngả
Mà lối nào rồi cũng gặp nhớ thương...
Anh sẽ đợi bên đường
Mặc kệ những ngược xuôi bộn bề tất bật
Em chỉ cần khẽ gật, mình sẽ vào chung một quán kem.

Em định rẽ lối nào vậy em?
Bởi có thể anh sẽ vô tình rẽ theo chiều ngược lại
Anh biết cho dù anh đi mãi
Rẽ lối nào rồi cũng gặp nhớ thương
Em cứ đạp xe, chậm rãi thôi, dọc con đường
Tình yêu sẽ mang anh trở lại bên em, dù ngược hướng.

...

19.4.14

Lune.


Những buổi sáng trên mây



Không gì tuyệt bằng những sáng thảnh thơi
Mình ôm nhau ngắm ngày mới sang hiền lành qua cửa sổ
Dẫu ngoài kia là muôn trùng giông tố
Thì trong này mãi mãi là bình yên.

Ngủ thêm đi con, để thêm giấc mộng hiền
Của mẹ cái mắt, cái môi, cái chau mày quen thuộc
Đường rộng dài mai này con bước
Rồi sẽ có lúc con nhớ tiếc,
lại chính là những giây phút tẻ nhạt này đây!

Ngày nghỉ ta có quyền bồng bềnh trên mây
Dư giả thời gian để ôm nhau, nựng nhau... và để thấy yêu thương nhau tha thiết
Mẹ chỉ cần con biết:
Mẹ yêu con nhất trên đời!

Con nhìn kìa, yêu dấu của mẹ ơi,
Con có muốn vén mây để tìm những điều kỳ diệu?
Ta nằm đây ngắm bầu trời xanh qua ô cửa nắng chiếu
Ngày rộng dài cũng chỉ đủ cho chúng mình một góc để bình yên.

Những bận rộn, những lo toan, những ưu phiền...
Hãy ngoan ngoãn ngủ yên ngoài bậu cửa.

25.4.14
Lune.

Hẹn gặp em ở Hà Nội



Tặng Chim, tặng Sâu và những ai yêu Hà Nội.
Bằng tất cả kỉ niệm và hiện tại...

Mời em ghé Hà Nội những ngày cuối thu
Khi hoa sữa bớt nồng nàn và mùa mưa ngâu qua đi hết
Ngày thật dài và đêm đủ tinh khiết
Ta khẽ khàng...nắm thật chặt tay em.

Hà Nội của ta có những chặng đường quen
Vài góc phố, vài quán xưa để nhớ...
Tình yêu với Hà Nội giống như là hơi thở
Đủ để tim đập rộn ràng mỗi lúc chợt gọi tên...

Em à, em hãy nhớ, đừng quên,
Anh - Hà Nội - mong em nhiều, em nhé!

3.2014

Lune.

Em đau


Em biết phải nghĩ gì
Khi cô đơn nặng nề đè lên ngực
Em kiệt sức
Không giữ được nữa rồi nên nước mắt lã chã rơi...

Anh ơi,
Những ý nghĩ không ở gần mà giờ xa cách trùng khơi
Có lẽ em sai nhưng anh làm em đau khủng khiếp
Anh có biết
Không phải tự dưng kẻ mạnh mẽ khóc òa?

Những ngày qua
Ta đã gắng sống giản đơn vì những điều sâu sắc
Cuộc đời có nhiều lát cắt
Nhiều lần phải khóc thế này em mới khôn lớn được phải không?

Giờ chẳng phải một đêm mùa đông
Em bó gối một mình trong căn phòng tầng ba khóc cho thỏa thích
Nước mắt làm nhẹ lòng trước mọi lời trì trích
Cho một mảnh trống hoác, khi buồn...

Anh vui không
Khi một lời thôi, anh xô em xuống vực???


Lune.


Xin em đừng buồn

Em đừng phải nghĩ gì
Vì em không phải chỉ có một mình đơn độc
Anh biết anh đã làm em đau, thoáng chốc
Nhưng không phải vì anh cố ý thế đâu em!

Những ngày mình bên nhau, có lẽ, em cũng đã quen
Những lần em vì anh buồn mà khóc
Nước mắt như hạt ngọc
Có sợi tóc nào chạm nhẹ vào môi
Anh se sắt khi thấy bóng em ngồi
Bó gối lặng im trong căn phòng tầng ba tối thẫm...

Anh ở ngoài này nghe thời gian thật chậm
Em-một mình- với khoảng trống phía trong
Mình cách nhau một ô cửa, một gian phòng
Em hãy khóc cho lòng nhẹ vơi đi hết.

Chúng ta có những khoảng thời gian đã chết
Cho những lần mình không thể hiểu được nhau
Thời gian vốn có những sắc màu
Cuộc sống có những tháng ngày không hề bình yên, phẳng lặng...

Một lời thôi, xin em mỉm cười với ô cửa nắng,
Anh cũng không vui khi thấy em buồn!

1.4.14

Lune.



Sao phải khóc cho những lần lầm lỗi?



Chúng ta sống trong những ô cửa hẹp
Nhưng tâm hồn vượt qua khỏi nhưng song sắt hoen gỉ đã được phủ sơn
Có những ngày đầu óc trống trơn
Sao ta phải nhốt mình trong căn phòng chứa đầy đồ đạc?

Một đêm hè ngước lên trời tìm một ngôi sao lạc
Ta thấy mình bé nhỏ nhường kia
Bên những ngày tháng mà ta đang và đã sẻ chia
Ta thấy một trời sao như ùa cả vào trong tóc.

Này em, dẫu thế nào cũng xin em đừng khóc
Niềm vui cùng những nỗi buồn thương
Như những kỉ niệm ta có trên mỗi chặng đường
Ta lấy gì để mà đánh đổi?

Có ai mà không một lần lầm lỗi?
Xòe tay ra nào,
Tôi sẽ đặt vào đó một ngôi sao.


12.4.14

Lune.

Viết cho những người bạn phương Nam

Photo by Mèo Hâm Đơ

Sài Gòn gọi nhau bằng " cưng"
Hà Nội nghe mà giật mình thon thót
Nắng rất nhẹ, trải vàng như mật ngọt
Dọc con đường có thảm lá xôn xao.


Hà Nội giọng cứng đơ gọi mày-xưng tao
( gọi nhau như thế nghĩa là thân lắm á ^^)
Con gái Hà Nội mắt long lanh đến lạ
Nước Hồ Gươm sóng sánh một trời mây...

Chuyện phiếm vỉa hè đủ cả Đông-Tây
Chuyện gần chuyện xa rồi chuyển qua...thời tiết
Giống lúc đang cười chợt chạnh lòng da diết
-Ơ...sao lúc sáng bảo nắng....mà giờ lại mưa?


Phố Hà Nội người qua lại lưa thưa
Khác hẳn lúc tan tầm đứng chen vai ồn ã
Nhớ quá Sài Gòn, những ngày mưa tầm tã
Nhớ góc đường có bóng dáng quen thân...


Dù khoác ba lô lên vai đi xa hay gần
Ai cũng giữ cho mình những tháng ngày tươi đẹp nhất
Ai cũng cần có một nơi chốn
Để vui cười, để thấy được bình yên.


22-05-2013

Mưa Tháng Ba


Ở nơi nào góc phố ấy nhìn ra
Em, Tháng Ba còn nồng nàn hương phố?
Gánh hàng hoa như lời anh thổ lộ
Em đừng buồn như thành phố những ngày mù sương.

Cà phê sữa như thuở còn yêu đương
Ngọt và đắng nhưng mà da diết lắm
Em ngoan ơi, mặt Hồ Gươm phẳng lặng
Ngày thật dài, vì nhớ nắng, nhớ em!

Anh ở nơi nào đó rồi cũng sẽ quen
Phố vẫn hát những lời tha thiết cũ
Mưa đậu lên những mầm xanh còn đang say ngủ
Em ngồi bên song cửa, đợi anh về.

Mưa|2014.

Em, đừng buồn!


Có gì mà phải buồn đâu em?
Dẫu trời mưa, đường có chút lấm lem
Dẫu đường tắc và anh thì không đến.

Có gì mà phải buồn hả em?
Hãy tìm vào một quán quen
Một góc bình yên, một ly trà hoa cúc
Những tháng ngày...những phút giây khiến ta hạnh phúc
Đều ở quanh đây, đừng phải khó khăn kiếm tìm.

Em à, bình yên dù chỉ nhỏ bằng cây kim
Dù mỏng manh như cọng cỏ xanh hình trái tim ba lá
Dẫu tắc đường, dẫu trời đổ mưa tầm tã
Anh sẽ đến thôi, dẫu muộn giờ.

-Tháng mưa 2014|Lune.

Chuyện giản đơn


 Photo by Thien Caravan

Đã bao lâu rồi không được nghe vài lời âu yếm?
Cùng cái nắm tay xiết chặt năm nào
Ngày tháng qua nhanh tựa giấc chiêm bao
Ở cạnh nhau đừng hóa ra hờ hững...

Một chiều nào bước trên đường lững thững
Ta lục tìm những mảnh chuyện ta
Này là bạn bè chung lớp giờ đã xa
Này là những đồng nghiệp chẳng dám vui cười hớn hở
...
Chẳng có gì phải cắc cớ
Đơn giản, ta buồn.

Có những chuyện phù phiếm tựa cánh chuồn
Thắt đậu thoắt bay mỏng tang trong ý nghĩ
Ta ngồi ta nghỉ
-Có những khoảng trống tênh, giữa ngày.

Ai rồi có thể vui say
Ai rồi có thể ngông nghênh được mãi
Ta-đàn bà-chỉ cần một chỗ tựa thật lòng vững chãi
Có vậy thôi mà!

25.3.14


Lune

Cho nửa yêu thương



Xin anh đừng làm đau anh
Bởi anh đau là em đau hơn anh nhiều lắm
Sợi dây màu thắm
Cứ buộc cổ tay là ta gắn kết cả đời.

Dù cạnh bên hay tận cuối chân trời
Hãy biết giữ cho mình an bình, anh ạ!
Đôi khi, ta sống không phải chỉ vì bản ngã
Ta nào của riêng mình!

Dù chẳng bên nhau như bóng với hình
Nhưng ta muôn đời của nhau là vậy
Những việc giản dị, bình thường hàng ngày ta vẫn thấy
Nhưng cần chạm nhẹ vào bằng ánh mắt yêu thương...

Chiều nay, em cúi nhặt một chiếc lá trên đường
Nếu thời gian cho ta trở lại những ngày xa xôi ấy
Sợi chỉ đỏ, vô hình, không hề nhìn thấy
Ta sẽ vẫn chọn nhau, thật đấy, anh à!

Gửi mẹ


Cái ngày Mẹ sinh con ra
Là một ngày hè tháng Năm nóng nực
Chín tháng mười ngày với hai ngày đau tức
Con là con gái mẹ suốt đời.

Mẹ ơi!
Con là đứa trẻ ham chơi
Có lúc dám cãi mẹ vì biết mẹ yêu con nhiều lắm
Giờ này tự dưng nhớ mẹ, con ngồi lặng
Bởi con cũng thương mẹ nhiều!

Giờ con cũng làm mẹ, cũng đã hiểu ra nhiều điều
Cuộc đời con có những tình yêu không thể nào đong đếm được
Con có một phần hình hài của mẹ
Còn đôi lúc tự dưng buồn chẳng biết học được của ai?

Hôm nay và cả những ngày mai
Con vẫn mong được ngủ quên trong lòng mẹ
Như những ngày xưa còn thơ bé
Bởi con mãi dại khờ.

Con sẽ thay mẹ hát cho lũ trẻ mơ
Bằng những tháng ngày bình yên, giản dị
Ấm êm nằm trong từng ý nghĩ
Để mai này nảy lộc xanh tươi
-Con là hoa, là lá của trời
Được tình yêu đặt vào trong lòng mẹ.

26.3.14- Sinh nhật Mẹ.
Lune.

Hà Nội.Mưa


Hà Nội những ngày mưa buồn lắm
Mặt trời đi vắng, mặc con sẻ xù lông
Cuộn tròn như cục bông
Đứng co ro trên cành cây lạnh giá.

Hà Nội những ngày mưa buồn khó tả
Tiếng gió, tiếng mưa nhí nhách đầu nhà
Vội pha một tách trà
Ôm trong tay mà thấy lòng được ấm.

Hà Nội mưa. Ngày trôi thật chậm
Trốn trong chăn, ngắm phòng rộng thênh thang
Áo mùa đông, thêm một chút khăn quàng
Chỉ cái lạnh làm lòng da diết nhớ...

Hà Nội những ngày mưa nghẹt thở
Vì lạnh nên cần một cái ôm.

Mar 10.14.

Lune.

Tháng Ba




Anh có về tìm hoa gạo Tháng Ba?
Nở đỏ thắm trên triền đê lộng gió
Nỗi nhớ anh còn nằm bên vệ cỏ
Da diết như màu cọng hoa lục bình trôi...

Anh có về để Tháng Ba bớt đơn côi?
Mưa lắc rắc phủ lên hương bưởi trắng
Rặng xoan đầu nhà còn xôn xao mong nắng
Đợi một gánh chèo trong câu hát mẹ xưa.

Anh à, anh đã sắp về chưa?
Em phải thức dậy thôi kẻo ngày xuân trôi qua mất
Giấc mơ mười năm giữ bên mình quay quắt
Khản cổ gọi anh, anh vẫn không về...

Em là cô gái của miền quê
Mộc mạc, hiền ngoan cùng hương chanh, hương bưởi
Tháng Ba này em là cô dâu mới
Anh về làng dự cỗ cưới nghe anh?!


Lune-3/2014

Viết cho ngày mai của nhiều năm về trước



Con đã làm gì giúp được mẹ cha đâu
Hai mươi mấy tuổi đầu
Đủ để biết nấu bữa cơm ngon canh ngọt
Con đi lấy chồng, xa mẹ, xa em...

Con về nơi chốn ấy chưa quen
Làm gì cũng lúng ta túng túng
Đôi đũa, cái mâm cũng lo mình để vụng
Đôi lúc nhớ nhà... nước mắt chảy, mẹ ơi...

Con biết mà, rồi con sẽ quen thôi
Bởi nơi con đến gọi tên là tổ ấm
Có người ở cạnh con, cầm tay con, cùng tô những gam màu đậm
Cho bức tranh đẹp đẽ được vẹn nguyên.

Chiều nay con ngồi bên ô cửa nắng xiên
Hai bàn tay hứng tràn những nắng
Nhớ " tương kính lễ như tân" cha dặn
Nhớ nước mắt mẹ lăn lúc con lấy chồng...

Con ngồi giữa đêm đông lại nhớ ánh lửa hồng
Lại nhớ đến những gì là muôn đời nhắc nhở...
Cảm ơn mẹ cha sinh con ra lành lặn
Cảm ơn vì đã cho con biết được yêu thương.

14-3-14|For white valentine .
Lune.

Nào...bước đi!


Cũng đã lâu rồi ta không nhớ về lời hứa
Vào cái ngày người nắm chặt tay ta
Để nhìn về những chặng đường xa
Cùng nhau bước ngược đường, ngược gió...
Lời hứa lâu rồi vẫn nằm yên bên vệ cỏ
Những lúc buồn bị gió cuốn lao xao
Lòng ta có những lúc chát chao
Những nỗi niềm, những buồn vui nhưng mặc nhiên khồng hề hối hận
Khung cửa gió, chiếc rèm đầy bụi bẩn
Con mèo khoang ủ rũ, lặng lẽ ngồi
Những ngày cũ của ta bị sương gió kéo trôi
Giờ đang là những ngày tháng Giêng mưa mù trùm lên những lối đi rất nhỏ
Ta buồn bã đến bên vệ cỏ
Nhặt lời hứa xưa, lại nắm chặt vào tay an ủi vỗ về
Người đã nuôi lớn ta bằng lòng tin, giờ không còn lòng tin ta biết già đi bằng cái gì không còn vĩnh cửu?
Ta lấy gì để mà bấu víu
Cho những phút chạnh lòng, hờn giận, xốc nổi thoáng qua?

Thôi mà, đừng chờ đợi ai ở phía xa xa
Dẫu chẳng có ai còn ở gần bên cạnh
Ta vẫn còn có con mèo khoang bầu bạn
Nhẹ vén rèm,
Ta ném lời hứa qua khung cửa để bước đi.

25.1.14

Lune.

Đừng nhìn đi em


Photo by Nguyễn Cảnh Tùng

Xin đừng nhìn tôi bằng ánh mắt của gã mèo đen
Vì em đã quá nhiều lần phạm lỗi
(Tôi không buồn vì số nhiều của những lần lầm lỗi)
Tôi buồn vì em nói dối, đơn giản vậy thôi!

Đừng nhìn tôi
Cũng xin đừng ôm tôi tha thiết thế
Cái đầu bảo trái trái tim lúc này chưa thể
Tha thứ cho sự chán nản vẫn đè nặng trong lòng.

Tấm gương soi những ngày nắng sáng trong
Dẫu có chút bụi mờ cứ yêu thương nhẹ lau đi là hết
Những ngày mưa bụi bay trên rặng xoan đầu nhà làm chậu sen cạn nở hết hoa rồi chết
Nên tôi vẫn chưa thể tha thứ được đâu em!

Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ấy, tôi không quen
Xin cứ hờ hững như mấy ngày qua em ạ
Người ta cứ việc nhìn nhau như những kẻ lạ
Khi người ta giận hờn.

Tôi biết mình đang giận dỗi, không hơn
Chỉ có điều tôi muốn em thay đổi
Tôi không muốn khi người ta gây ra những lầm lỗi
Rồi bằng ánh mắt, bằng vòng tay... lại dễ dàng được thứ tha.

Còn gì buồn bằng những ngày qua
Người làm tôi buồn rồi lại nhìn tôi bằng ánh mắt thiết tha đến vậy???

-Ngày cuối cùng của tháng 2.2014. 

Lune.

Mùi Tết



Chồng chỉ vào con bảo:
-Cho mình xin ít nước mùi để "khử trùng" hai đứa kia cái!:)

Nước mùi là nước đun từ cây mùi già.
Hôm trước bà nội mua bó mùi về, còn tươi mà đã thơm lừng mùi Tết. Bó mùi có đủ cả rễ, thân, lá và hoa. Hoa mùi màu trắng-tím nhạt, nhỏ li ti từng chùm.
Mình đã định bụng phải lôi ra chụp mà việc nọ việc kia quấn vào, lúc nhớ ra thì hoa héo mất rồi, lại ngẩn ngơ vì tiếc của. Để chụp được hoa mùi, hoặc chụp vào dịp Tết, hoặc ngay sau Tết, nếu không phải đợi đến tận năm sau.
Bó mùi gồm chục bó nhỏ, người ta bó lại bằng cách cuộn gọn phần rễ lại rất khéo. Lúc rửa mùi phải gỡ từng bó, lấy phần rễ được cuộn ra, rửa sạch cả đất lẫn lá mục, cho vào cái ấm hoặc nồi to, đun sôi lên. Một mớ mùi đun luôn một lần hoặc nhiều lượt cho các thành viên trong nhà dùng để tắm, để xông hơi.
Giờ đời sống hiện đại khiến ngta bỏ qua nhiều chi tiết nhưng mua mùi già và tắm nước mùi thì mình thấy ai ai cũng vẫn giữ được.
Mùi thơm của lá mùi lan khắp nhà từ lúc nước chưa sôi...nhắc mình nhớ nhiều kỉ niệm ngày còn bé...
Giờ này của nhiều năm trước, mẹ vừa trông bánh chưng, vừa thoăn thoắt đan nốt áo len để mai con diện Tết. Mình với em gái ngày còn nhỏ, năm nào cũng có đôi áo len giống nhau, đôi quần giống nhau, đến đôi guốc còn thơm mùi gỗ cũng giống nhau nữa... Mẹ hoặc bố cắt cho hai chị em cái đầu nồi đất trông ngố ngố nhưng ngộ ngộ, lúc nhìn thoáng qua hệt như hai đứa sinh đôi...

Giờ bố con nó đang đè nhau ra "khử trùng" khi mình đang viết những dòng này. Tiếng cười đùa lanh lảnh, tiếng té nước trong nhà tắm... làm Tết gần gũi và thân thiết hơn bao giờ hết.

Từ ngày lấy chồng, mình là người đun nước mùi cho cả nhà.
Có lẽ người phụ nữ của gia đình nên là người làm nên những mùi hương của kỉ niệm? - Mùi của món ăn mà chồng con thích, mùi nắng trong cái chăn cái gối ta vùi đầu hàng đêm, mùi nước mùi hai đứa con mới tắm xong hít hà khen nhau thơm quá...

Ngày cuối cùng của năm thấy nhớ mẹ vô cùng!

-Ngày cuối cùng của năm-

Lune.