Thứ Hai, 25 tháng 4, 2016
Đợi chờ
Cuộc đời này có thiếu chuyện khổ đau,
Sao người ta vẫn làm nhau buồn thế?
Niềm vui cần lấp lánh hàng ngày, yêu thương cần bén rễ
Vào những tầng thăm thẳm của thung sâu.
Chặng đường ấy ta đếm được bao lâu,
Cho những chặng năm năm, mười năm cho tới khi mình già đi và con mình khôn lớn?
Căn phòng tối. Đêm lặng yên. Đôi tấm rèm phủ gợn...
Sóng lăn tăn trên mỗi nếp da nhàu.
Chừng ấy thời giờ mình đã làm được gì cho nhau?
Điên cuồng yêu, rồ dại ghen và nhạt nhòa nước mắt
Ánh đèn vì ai mà ánh đèn hiu hắt?
Em vì ai mà bỏ mặc những dại khờ?
Anh, quay về đi, em sẽ vẫn đợi chờ,
Như hằng đêm ga tàu miệt mài chờ chuyến muộn,
Bình minh lên bằng những lần cồn cao sóng cuộn
Chỉ em, liệu có bình yên được nữa, nếu anh sai?
Chuyện muôn đời, người ta luôn mong đợi Ngày mai
Người này biết nhìn Tình yêu của người kia mà sống sao cho lành lặn.
26.4.16 - Đợi chờ
26.4.16
Ừ, tôi - thế - thôi!
Nhiều lúc buồn thật buồn.
Tôi thấy mình cần phải giống thằng Thỏ: ở yên đấy ngắm hư không để bình tâm lại. Cuộc sống này, chẳng có cáu gắt, buồn bã, giận hờn, ấm ức... thì đã chả là cuộc sống; lúc nào cần đối mặt thì đối mặt, còn thì dẹp bỏ nó đi là mình đỡ mệt đầu.
Lẽ sống ở đâu, tôi kệ.
Có những lúc lẽ sống là một thứ phù phiếm, bị lấn át bở nỗi đau, sự phản bội hay bệnh tật...
Tôi - thế - thôi!
25.4.16
- Chuyện là thế này, anh ạ!
Bao giờ em bắt đầu rằng:
" Chuyện là thế này, anh ạ..."
Nghĩa là anh cần chột dạ
Hẳn là em đã rất buồn.
Bên kia thành phố mây luồn
Gạt đi những ngày nắng cả
Cây cỏ bắt đầu trổ lá
Làm nên mùa Xuân đó thôi!
Giờ đã bao thời gian trôi,
Anh không còn nhìn em nữa
Mong ngóng giấu sau cánh cửa
Hạnh phúc, muộn phiền đan nhau...
Đừng nhắc chi chuyện mai sau
Em cần lúc này, anh ạ
Có thể bên nhau lâu quá
Ta đã nhàm chán hay không?
Em sống bằng điều viển vông
Anh giữ em gần mặt đất
Nối bằng những điều rất thật
Anh còn yêu em phải không?
4.2016
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


