Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

Ước



Ước đời mình như hôm nay thôi,
Dẫu biết thừa mong vậy chỉ-là-mơ như rất nhiều chuyện khác
Ừ thôi, trong rất nhiều lúc chăm ngoan cũng có lấy vài ( vạn ) lần lười nhác
Mình đưa nhau về biển,
chơi đùa cát,
nghịch sóng
và ăn mây.

Thời gian sẽ ngưng lại chốn đây,
Mãi vẫn chưa hết ngày.


______________

Lune - hè 2016

Tim lạc



Một phần trái tim tôi đi lạc ngoài kia,
Có ai thấy nó không, làm ơn chỉ đường về giúp?!
Ngoài kia vừa tối, vừa lạnh, vừa đầy rẫy hiểm nguy mà thiếu đi chỗ núp
Còn tôi, tôi đang lo đến run người!

Vừa hôm qua, tôi đem tim thả lên tận trên trời
Đặt nhẹ vào đám mây, vừa ấm, vừa mềm, vừa xốp...
Ngờ đâu tim giật mình vì ánh chớp
Nứt một mảnh con, tôi vội vã cất đi mà không kịp nữa rồi!

Tim tôi ơi, cây trổ nụ, đâm chồi,
Còn tôi héo hon vì buồn đau, vì kiếm tìm, chờ đợi
Ở đâu đó ngoài khoảng xanh diệu vợi,
Tim có thương tôi mà nhớ được đường về?

Qua những ngày nắng là mưa bão tràn trề
Tôi giận mình, giận ánh chớp của cơn mưa rào cuối hạ
Và tim nhé, dẫu có ở những miền đất lạ,
Tim hãy như cây, tim nhớ đâm chồi!

Tôi leo lên núi cao, bỏ lại những ngọn đồi,
Để một lần nữa chạm được vào trời xanh và khóc
Mây thương tôi mây luồn vào trong tóc
Tôi bồng bềnh với mảnh buồn trống hoác nơi tim...

___________

Lune | 18.9.16

Ừ, thôi!



Ôi đau đớn không hẳn là vết cắt trên tay,
Vết nhàu thời gian,
Hay tạm thời mất việc...

Đau đến ngưng thở,
Tay run,
Khoé mắt trào,
Miệng đắng,
Đau ê buốt cả cõi lòng!

Ta từng vui rất nhiều vào những ngày trời trong
Cũng từng chèo chống cùng nhau qua vài lần bão nổi...
- Ừ thôi, mạnh không phải là nhấc lên không hề bối rối
Mà là đặt xuống nhẹ nhàng.

______

Viết cho nỗi buồn và nỗi thất vọng chật đầy trong ngực

Lune | 9.2016

...




" Yêu là thứ tình cảm vừa khiến ngta quên đi bản thân mà hy sinh cho người khác, vừa là muốn giành lấy người ấy cho riêng mình. Khi ta yêu thương một ai đó, là ta đã cho họ quyền làm đau mình. Lỗi của yêu thương không phải của một phía, mà bắt nguồn ở cả hai. Đừng cho rằng ghen chỉ là việc của những người thất bại, nó chỉ chứng tỏ rằng bạn chưa được đền đáp xứng đáng, có thế thôi!"

[ Bắc Cực, thiên đường cần áo ấm ]

Nơi cất giữ những tháng ngày tuổi trẻ




Ôi thị trấn nhỏ đáng yêu ơi,
Sau chừng ấy năm, tôi thốt lên, giá người đừng bao giờ đổi khác!
Người ta có thể trùm lên mình ngàn vạn lần áo khoác
Như lớp buồn này, lớp vui nọ. Hẳn nhiên!
Người ta có thể vì San lùng mà say, mà cười như một lũ điên
Dọc con phố dốc mây ùa vào khi chiều xuống
Chút hanh nắng lúc giữa trưa có lần làm tôi luống cuống
Nhưng rất mực dịu dàng khi đêm xuống khiến tôi muốn níu chặt bàn tay.

Em à, em có hay,
Chúng mình đã ghim lại đây những tháng ngày tuổi trẻ?!

[ Lune - Sapa 2016 ]
__________________

10 năm là khoảng thgian biến cái khách sạn có bụi hồng ta vĩ đại ở lưng chừng núi trở thành một hotel bị bưng bít tầm nhìn. Cái ngã ba cuối con dốc lắm nhà hàng tới nỗi mây bị chặn lại mãi ở phía xa. Cái shop nhỏ nơi 2 đứa đốt tiền cho những cuộn phim fuji ẩm ướt đã thành một quán bar nhạc nhẽo ồn ào, Tây tàu lổn nhổn. Hiếm lắm mới gặp một hàng bán thổ cẩm truyền thống nhưng đắt lòi, còn lại rặt một lũ thổ cẩm fake cực vớ vẩn. Thử vòng vèo các loại từ San lùng, từ ngô men lá cho tới Anh túc nguyên cây... say muốn tưng bừng cả lên ^^
Năm nay mùa đông tới sớm. Đào đã lấm tấm trổ hoa, mai đã vừa hoa vừa quả. Bông bồ công anh yêu kiều từ lúc đương hoa cho tới lúc biến thành một cái cầu bông xinh xắn... Dù sao thì mình vẫn muốn trở lại nơi này.

Quả chín cuối mùa

Fb nhắc về mấy quả cóc chín tầm giờ này năm ngoái. Lại đọc Bụp viết về guốc gỗ, bỗng thấy nhớ những ngày dạo bé. Mùa này nắng giòn, hồng xiêm chín nhiều...
Ngày đó, bác đem con chó trên nhà bà ngoại Bive về nuôi vì nó dữ quá, trên ấy lại sát khuôn viên nhà trẻ, sợ nó cắn ngta. Nó vốn là con chó con trong đàn chó nhà bà nội, lông vàng và tròn ủm. Nuôi nhốt lâu ngày khiến nó lạ người, trở nên cáu bẳn và cục tính. Lúc nó trở lại cũng vẫn là con chó lông vàng, tròn ủm nhưng to lớn, vạm vỡ hơn cả mẹ nó khi trước, bởi nó là một con chó đực.
Công nhận là nó dữ.
Buổi trưa, mình sang bà, cứ hễ chạm nhẹ vào cổng là nó hộc lên một tiếng và lao ra như tên bắn. Nhìn cái dáng nó lao ra, với cái vẻ hùng hổ, nhe cái hàm đầy răng đang độ sung sức... Cha mẹ ơi, nó chỉ làm một tợp thì mình toi!!!
Thế nên chỉ chạm vào cửa thế thôi, chưa vào vội. Thằng béo đang đà chạy, lao vào cổng đang còn đóng, hai chân chồm lên cánh cửa đánh “ rầm ” một cái, ko sủa ông ổng như mấy con chó kiểu như chỉ để dọa dẫm, mà nó gầm ghè, hằn học. Có lần mình đứng gần cửa quá, bị thằng béo xô vào, cánh cổng đập vào đầu đau điếng. Để nó nhận ra người nhà cũng phải mất một lúc gọi tên nó, cho nó nhận ra.
Thằng béo nghe tiếng quen thì lững thững quay vào. Mình chưa bị nó đớp lần nào nhưng nhìn cái mắt nó gườm gườm, cái kiểu gầm ghè tận trong cổ họng như vẫn còn bực bực mà ko nhịn được, phải cố lằn nhằn... thì vẫn làm ngta sợ són mẹ ra quần đi đc :(
Vào được đến nhà, cứ ở trong nhà thì ko sao, hễ cứ nhón chân đi ra sân là lại 1 lần thằng béo hộc lên, lao ra... Kinh ba đời!@@
Nhiều lần như vậy, mình nhận ra một điều: thằng béo quen tiếng guốc gỗ. Thế là cứ sang đến bà, mình xỏ đôi guốc gỗ là tha hồ đi ra sân ko làm nó phải nhọc mình.
Đôi guốc gỗ thô mộc, quai cao su rất bình thường nhưng tiếng guốc gỗ thì rất đặc biệt. Mỗi bước đi là một lần lộc cộc thành 2 tiếng rõ rệt, tạo nên bởi hai bước chân, mà bước nào đặt xuống trước cũng tạo ra âm thanh mạnh và trầm. Bước sau, nếu đi vội sẽ là một nốt hơi cao và mảnh. Nếu bước thật khẽ sẽ là một cái thở dài xao xuyến... Mỗi bước đi tạo ra âm thanh đã đành, chỉ khẽ một cái xoay người, cũng tạo ra tiếng động. Những lúc như thế, mình để ý thấy thằng béo chỉ khẽ dỏng tai lên, rồi lại cụp ngay xuống, mắt lim dim nằm yên ổn ở góc sân.
Sân nhà bà rộng, đầy nắng. Những khoảng rợp là bóng của cây hồng xiêm cao lêu nghêu, quả lạo xạo cát mà lúc còn khỏe bà hay bảo mình trèo lên hái. Những năm sau này, bà ốm nhiều, cây hồng cũng bớt quả dần...

Nhiều lúc, nhìn quả chín cuối mùa rất nhiều suy tư nhưng vô cùng ấm áp.
Nhiều lúc, cũng rất nhớ bà và mau nước mắt.

Cún và mùa cúc mi 2016



Kể từ sau bộ ảnh hoa cải hồi 4t thì em ko còn bộ ảnh hoa naò, tất nhiên ko kể bộ ảnh áo dài hoa với mẹ mà chính mẹ cũng tin rằng nó thật hiếm có.
Mùa cúc họa mi năm nay mẹ em ôm mộng đem công chúa ra cánh đồng hoa cúc. Bởi trong trí nhớ của mẹ từ hồi cấp 1, cái thời người ta sung sướng được bọc sách vở mới bằng thứ họa báo láng bóng, in màu đẹp đẽ của LX cũ. Ở đó, mẹ đã thấy những cô bé con tóc vàng loăn xoăn, mũm mĩm, xinh xẻo... chạy chơi bên những đồng cúc dại cao lút đầu... Mẹ cũng muốn thấy em xinh tươi và hồn nhiên như thế!
Vẫn như mọi lần, em bất hợp tác, đỉnh điểm là khi bác Thảo nhờ đôi tay em để chụp hoa, em trả lời nghiêm nghị: “ ... Ko một bộ phận cơ thể nào của con được vào ảnh hết!” Ôi giời đất ạ. Bác Thảo choáng.
Hôm nay là một ngày mùa đông có nắng. Hoa cúc đẹp dịu dàng mà em thì bướng bỉnh như nắng vậy.
Rốt cuộc, nhờ bác Thảo vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn với em mà mẹ đã có bộ ảnh em giữa đồng hoa cúc. Cảm ơn hai bác cháu.
Mẹ tin rằng sau nhiều năm nưã, chính em sẽ vui khi gặp lại mình, sẽ thấy mình đã lớn lên như thế nào sau những bộ ảnh.






Ảnh vốn là để lưu giữ kỉ niệm mà.

Lune 2016.

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

Đi qua hoa cúc



Nếu đầu Đông, người ta không còn nói về hoa cúc
Thì không biết trên đời này, liệu có còn hạnh phúc?
Giống như mây
Bàng bạc góc trời xa...
Bao giờ triền sông ấy chẳng còn hoa?
Bao giờ em không còn mải miết?
Tôi - khi ấy - chắc chẳng còn chút nào tha thiết
Dẫu yêu em.

[ Đi qua hoa cúc -11.2016 ]

Đông về



Hà Nội những ngày đông buổi sớm
Ừ... thì vẫn là lạnh thôi,
Ừ... thì mặc thời gian trôi,
Sống như chưa từng vội vã.

Lune - 2015

24.12.2016



Ông Noel quý mến,

Ngày ông trèo ống khói vào từng nhà là một ngày cực kỳ quan trọng với con ( từ từ sẽ kê ̉^^ ). Thực ra, ngày con bé, ông ko hề có trong khái niệm của con, nhưng quả có thế thật.
Ngày ấy, lũ trẻ được đúng là trẻ con, với những trò chơi thuần túy, những món quà mang ý nghĩa tinh thần nhiều hơn. Ngày ấy, chúng con được no đủ và đến trường đã là cố gắng rất nhiều của bố mẹ. Con cảm ơn điều đó thật nhiêù!
Hôm vừa rồi, bạn Nhím tự nhổ một cái răng và bà Tiên răng - như mọi lần - đã tới, lấy cái răng xinh ( mà chồng bà ấy đã cẩn thận gói ghém lại, để nó ko bị lẫn vào đống chăn gối mùa đông :3 ) và để lại một tờ tiền cho bạn bỏ lợn. Con đoán là tờ tiền đó như một món quà, bạn có thể làm gì tùy thích, để thưởng cho lòng dũng cảm của bạn. Nhưng mà chị Cún, cái chị chuyên gia nói thẳng nói thật này, đã nói với bạn là chả có Tiên răng với ông Noel gì hết... Đấy là quà bố mẹ mua, hoặc thầy Thịnh dạy thể dục mặc bộ quần áo ông Noel ( trong khi thầy gầy và cao) , “ nhìn phát nhận ra ngay ”... tới phát quà ở từng lớp. Ôi... Con cũng đến phát ốm với bà chị này!:)))
Thế rồi trên đường từ trường về nhà chúng con đã có một cuộc họp nhỏ:
- Thế này Cún ạ! Có những nhân vật cổ tích hoặc truyền thuyết ý mà, có thể việc ngta biết có thật hay ko vốn dĩ ko quan trọng. Con ko nhất thiết phải nói với em điều đó. Bởi vì sau này, khi lớn lên, thường ai cũng ước mình được bé lại để cuộc sống thú vị hơn. Những nhân vật tưởng tượng kia giống như một thế giới khác, thế giới toàn những điều tốt đẹp, vui vẻ, xinh đẹp... Mà chỉ lũ trẻ con mới được tận hưởng.
- Thế con phải nói dối nó à?
- Không. Ý mẹ là con cứ để em tin là thế đi. Sau em lớn bằng con, em sẽ tự nhận ra cũng chưa muộn. Nhỉ?!
- Vâng. Thôi được rồi. Có ông Noel, có bà Tiên răng sẽ mang tiền và quà bố mẹ mua tới. Thế được chưa???
:))))) Chị Cún tồ tẹt thế đấy, ông đừng giận nhé!
Ông ạ, nhà con chả có ống khói. Thế nên khuya mai, ông trèo vào đường quạt thông gió cẩn thận ông nhé! Ngày mai, hẳn bọn trẻ sẽ vui khi biết có quà!
Con vốn ko định xin ông quà nhưng chắc con NGOAN NHIỀU nên ôsin nhà con vừa nịnh con cái loa bluetooth hay quá ông ạ. Nếu thích, lúc đem quà tới ông có thể nghe thấy vì con định là sẽ nghe nhạc đến khuya, hnay là cuối tuần mà dạo này con streess quá ông ạ.

Mẹ Cún Nhím chúc ông luôn khỏe, ông nhé!
xxx
________

Hy vọng đi, để sen đá nở hoa!

Ảnh: mượn tạm nhà #Albero vì còn chưa kịp chụp sen nhà



Bao giờ cây sen đá nở hoa
Thì chuyện tình ta
Cũng lành da, chẳng còn vết xước
Em trở lại tuổi 20, ngồi bên anh và ước:
Giá thời gian ngưng lại, đừng trôi...

Ừ, biết là em chỉ mơ ước thế thôi,
Nhưng anh thấy không, cái cây đã đơm hoa như một điều kỳ diệu?!

[ Lune - 27.12.16 ]

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2016

Đợi chờ



Cuộc đời này có thiếu chuyện khổ đau,
Sao người ta vẫn làm nhau buồn thế?
Niềm vui cần lấp lánh hàng ngày, yêu thương cần bén rễ
Vào những tầng thăm thẳm của thung sâu.

Chặng đường ấy ta đếm được bao lâu,
Cho những chặng năm năm, mười năm cho tới khi mình già đi và con mình khôn lớn?
Căn phòng tối. Đêm lặng yên. Đôi tấm rèm phủ gợn...
Sóng lăn tăn trên mỗi nếp da nhàu.

Chừng ấy thời giờ mình đã làm được gì cho nhau?
Điên cuồng yêu, rồ dại ghen và nhạt nhòa nước mắt
Ánh đèn vì ai mà ánh đèn hiu hắt?
Em vì ai mà bỏ mặc những dại khờ?

Anh, quay về đi, em sẽ vẫn đợi chờ,
Như hằng đêm ga tàu miệt mài chờ chuyến muộn,
Bình minh lên bằng những lần cồn cao sóng cuộn
Chỉ em, liệu có bình yên được nữa, nếu anh sai?

Chuyện muôn đời, người ta luôn mong đợi Ngày mai
Người này biết nhìn Tình yêu của người kia mà sống sao cho lành lặn.

26.4.16 - Đợi chờ


26.4.16

Ừ, tôi - thế - thôi!


Nhiều lúc buồn thật buồn.

Tôi thấy mình cần phải giống thằng Thỏ: ở yên đấy ngắm hư không để bình tâm lại. Cuộc sống này, chẳng có cáu gắt, buồn bã, giận hờn, ấm ức... thì đã chả là cuộc sống; lúc nào cần đối mặt thì đối mặt, còn thì dẹp bỏ nó đi là mình đỡ mệt đầu.

Lẽ sống ở đâu, tôi kệ.
Có những lúc lẽ sống là một thứ phù phiếm, bị lấn át bở nỗi đau, sự phản bội hay bệnh tật...

Tôi - thế - thôi!

25.4.16

- Chuyện là thế này, anh ạ!



Bao giờ em bắt đầu rằng:
" Chuyện là thế này, anh ạ..."
Nghĩa là anh cần chột dạ
Hẳn là em đã rất buồn.

Bên kia thành phố mây luồn
Gạt đi những ngày nắng cả
Cây cỏ bắt đầu trổ lá
Làm nên mùa Xuân đó thôi!

Giờ đã bao thời gian trôi,
Anh không còn nhìn em nữa
Mong ngóng giấu sau cánh cửa
Hạnh phúc, muộn phiền đan nhau...

Đừng nhắc chi chuyện mai sau
Em cần lúc này, anh ạ
Có thể bên nhau lâu quá
Ta đã nhàm chán hay không?

Em sống bằng điều viển vông
Anh giữ em gần mặt đất
Nối bằng những điều rất thật
Anh còn yêu em phải không?

4.2016

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

Bước và sống tiếp


" Người phụ nữ là hình ảnh phản chiếu của chính tình yêu mà người đàn ông dành cho họ. Nếu bạn yêu người con gái của mình một cách vô điều kiện và mãi mãi, cô ấy sẽ là như thế"


Nhân cậu bạn mới chia sẻ những dòng suy nghĩ về tình yêu và hôn nhân, về sự cộng hưởng và chia sẻ với nhau trg cuộc sống gia đình, ( chắc ý là muốn nịnh vợ ^^, ko sao, nịnh vợ rất có lợi cho sức khỏe ) mình lại nghĩ link đến nhiều chuyện khác...
Chuyện người ta thề non hẹn biển cùng nhau đi hết cuộc đời.
Chuyện người ta bỏ lại nhau sau cuộc hôn nhân ngắn ngủi vì đủ lý do cùng những khó khăn ko vượt qua được.
Chuyện người ta bỏ lại nhau trên đời vì bệnh tật, sức khỏe.
....
Một đằng là do chủ ý.
Một đằng là đặng chẳng đừng.
Tóm lại toàn chuyện buồn đau cả.
Rồi đau buồn thế đấy nhưng ai cũng phải bước tiếp, sống tiếp; thậm chí phải gắng sống tốt hơn những ngày cũ.
Người thì vượt qua nỗi thất vọng của chính mình, người thì vượt qua đau đớn, buồn bã để sống cả phần của người kia nữa.
Cứ bước đi, qua một chặng dài hẳn người ta sẽ thấy, " ừ, rốt cuộc mình cũng vượt qua những thứ tưởng chừng không thể nào qua nổi, làm những chuyện mà mình từng nghĩ mình không bao giờ đạt tới..."
Người ta gọi đó là thích nghi, là nghị lực.
Có lẽ, chúng ta luôn đánh giá thấp mình!
Mình lúc này đang mỉm cười về những câu chuyện của bọn trẻ, đang nghĩ cách làm móc treo cho tủ quần áo khỏi đè chết người ^°^, nghĩ cách xoay xỏa với cái không gian con con hàng ngày sao cho góc nào cũng là hữu dụng, nghĩ cách để mình ngày càng đáng yêu, cho mọi người yêu mình nhiều hơn... :D
Lại sắp cuối tuần rồi, phải vui nhé!

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

Một mình



Anh ôm em một lát được không?
Khi mà ngoài kia chỉ toàn là mưa gió,
Cái lạnh len vào áo em, khăn em... và má em rét buốt,
Đôi chân đủ tất mà tê dại như thiếu anh lúc này...
Anh, giá anh xin nghỉ hẳn một ngày
Cả ngày dài chỉ ôm em và ngủ
Những phù phiếm thế đã là quá đủ,
Em cần anh một hôm như cả chín vạn ngày
Như sự thật lúc này,
Em lặng lẽ trùm chăn và khóc
Nỗi buồn len lén như cái lạnh chạm vào sợi tóc
Em dùng tay cào nên ê buốt đấy phải không???
Anh à, chiều tan làm anh về sớm được không?
Em cần ai đó để dựa vào mỗi khi em muốn khóc
Có những ngày đến thở thôi cũng thành khó nhọc
Chỉ bởi em giờ có một mình.

Vu vơ



1. Có những ngày bỗng nhiên lòng chùng xuống
Muốn đi đâu ai đó chẳng biết mình
Làm những chuyện cả đời này chẳng dám
Quên những sợ rất mơ hồ, linh tinh!




2. Có những ngày không muốn làm gì cả
Những vu vơ xin hãy ở trên trời
Làm những chuyện thật tầm thường, nhảm nhí
Trốn vào chăn để quên chuyện mưa rơi!


28.1.16

Thương nàng Mị Châu



Ảnh: HungDT


Mười năm sau nàng Mị nương hối hận
Biết thế xưa chẳng trốn chạy cùng chàng
Lông ngỗng trắng và những hàng nước mắt
Chẳng đủ làm Người thương phận đa đoan..

Muốn chạy trốn cùng anh trên cung đường Hạnh phúc



Em hằng muốn cùng anh rong chơi,
Đi đâu đó thật xa qua những miền biên ải
Đặt chân đến những vùng đất lạnh tê lạnh tái,
Hoặc nóng cùng cực đến muốn phát rồ
Em cái gì lạ cùng tròn mắt trầm trồ
Rồi nghìn năm sau vẫn nhắm mắt xuýt xoa như vừa mới gặp...

Anh, chỉ cần anh lắc đầu hay gật,
Có hoặc không, ngay chiều nay mình vi vút trên đường?!
Vì cuộc đời vốn nhiều chuyện bất thường,
Và lòng em sẵn ấp ủ những lần trốn chạy,
Chỉ là với ai mà thôi!

Anh à, em vốn sợ đơn côi,
Nhưng muốn một lần dang rộng tay, đứng đón gió ở nơi trời nối liền mặt đất!

Những ngày Tết vụn



1. Giờ nghĩ mới thấy tại sao ngta phải cố sinh lấy 1 đứa con trai trong khi đã có ( vài ) cô con gái rồi nhá!;)
Là để lúc những đứa con gái đi lấy chồng rồi thì có đứa con dâu lui cui cùng mẹ chồng chăm cái cây, cắm bình hoa, bày mâm ngũ quả... bỏ cái này/thêm cái kia rồi xí xớn hỏi "Được chưa mẹ?/Đẹp chưa mẹ?".
Ngta nói Tết sum vầy mà.

2. Mình đang ngồi trên gác gấp sọt quần áo vừa rút còn thơm mùi nắng thì dưới nhà, mùi đậu xanh bà nội lũ trẻ đồ để nấu chè kho bay lên còn... thơm hơn Biểu tượng cảm xúc smile
Mùi thơm của đậu xanh...
Tiếng bọn trẻ nô đùa, đuổi nhau dưới nhà...
Và hương Mùi thơm lúc chiều chợt bắt gặp khi đi ngang ngõ lạ... nhà ai đó chuẩn bị đón Tết sớm thế?...
Những thanh âm rộn ràng, náo nức; những mùi hương riêng biệt, khó quên như thế này sẽ in vào tâm trí từng người, đặc biệt là lũ trẻ.
Sau nhiều năm nữa, khi chúng ko còn niềm ham thích cười đùa, đuổi bắt nhau như thế, trong lòng chúng, hẳn những thứ mùi của Tết kia sẽ mang dấu ấn của gia đình, của bà, của mẹ... và là một phần kỉ niệm rong ruổi theo chúng trên nhiều chặng đường đời.
Mình thực lòng muốn chúng có những ký ức đẹp bởi con người ta luôn cần có những kỷ niệm đẹp để nhớ về khi đã lớn lên!

Tết... tết vẫn còn.



Hôm nay, chị bạn phụng phịu "bán than" về việc những cái cây trong vườn nhà bị bố chị ấy lần lượt chặt hết. Bố chị, một-thanh-niên-70-tuổi nhất định không chịu vào hội phụ lão chỉ vì cái hội ấy toàn... người già :)))

Thay vào chỗ những cái cây ăn quả là những giò phong lan rừng vẫn khiến thanh-niên-70 tuổi đủ kiên nhẫn chờ đợi chúng thi thoảng trổ hoa trong khi cô gái 40 cau có bực mình :))

Thực ra, khi còn trẻ, người ta kiên nhẫn trồng những cái cây ăn quả lâu năm giống như việc người ta có dư giả thời gian để không nóng lòng đòi thu hoạch. 
Thời gian trôi đi, cái cây sẽ lớn. Lúc người ta sẽ già yếu đi cũng là lúc cái cây cho những hy vọng ngọt bùi... Chị bạn tiếc những cái cây là vì thế; phần nữa là tiếc cái mảnh vườn tuổi thơ có hình bóng người mẹ mất sớm, những cái cây gắn với kỉ niệm về góc sân, về khoảng trời của nhớ.

Vườn nhà mình có đủ thứ, nào na, xoài, cóc, khế... mùa nào thức nấy. Mảnh vườn con của bố năm nào cũng cho quả đều. Bởi thế, chị bạn nói gì, mình hiểu cả! 

Cây chặt cũng chặt rồi, thích thì trồng lại, miễn là cứ để vườn phong lan được kiên nhẫn trổ hoa.

Hôm nay có việc của hôm nay. Mai lại có việc của ngày mai. Tuần tự. 

Tết chưa hết nhé, cứ còn " mùng " là còn Tết!;)


Tết quê



Năm nào bọn trẻ cũng được về quê 1 ngày, chỉ là trước hay sau Tết thôi. Nhưng mình, về đến quê là dịp được sục sạo ngoài vườn cũng thích mê!

Quê khác thành phố ở chỗ rau cỏ ko cứ phải quy hoạch thành vườn, chỗ nào thích là xanh mướt những xà lách, su hào, cải cúc..., quây lại bằng lưới hay rào chống gà vịt phá luống, chỗ kia cây bưởi đương nụ và cây táo còm còm chìu chịt những quả... cứ xanh là thành vườn thôi!

Vườn ngày Tết lúc nào cũng lấm tấm hoa cải vàng, vài bông hoa trắng xinh trên cành trà xanh vẫn đương cho lá; lá cho thứ nước màu vàng nghiêng sang xanh ong óng lâu không uống thì nhơ nhớ mà lỡ uống lúc đói thì ruột gan cứ là lộn tùng phèo cả lên:)) 
Mình bị rồi, biết lắm!:D



Ra vườn, nhìn những luống rau quê xanh mượt thích mắt quá! Vườn quê có thứ mùi sạch của không khí không bị ô nhiễm, chỉ mùi của đất, của rau cỏ... rất tự nhiên.
Qua vườn ông anh đầy rau là góc vườn bà chị có lũ Mùi trổ hoa. Chà, cứ thấy Mùi già là thấy Tết, nó cứ như đóng đinh vào khái niệm Tết mất rồi. Chưa kể đám người trẻ ở thành phố thấy cái ảnh chụp macro hoa Mùi là trầm trồ kinh ngạc... chả biết hoa gì ^^. 


" Mùi ta " là thứ rau gia vị hàng ngày, người miền Nam hay gọi là Ngò rí. Nhiều thứ lạ là do tên gọi hoặc tập tục từng nơi mà ra. Vì nếu nơi ấy không để cây Mùi già đi, thì làm sao thấy được hoa Mùi, không tắm lá Mùi già thì sao thấy mùi Tết đẫm trong không khí chiều 30 Tết? Có người bạn mình ngỏ lời về một series ảnh và bài về hoa Mùi dịp trước Tết mà mình ko nhận lời được. Kể ra mà mò được sang ruộng hoa ở ngoại thành dịp trước Tết thì cũng thích thật đấy, nhưng mình chả đi được, đành chui xó vườn cho muỗi đốt rồi về sống ảo trên mạng thế này thôi!^^




Biểu tượng cảm xúc grin
Năm nay mình chưa khai máy ( ảnh ) vì lười, cũng chả thấy có hứng gì cả, mấy ngày Tết, ngày nào cũng có ảnh nhưng roàn chụp mì ăn liền bằng điện thoại. Ừ, thôi, kệ.


Về quê thật thích: được tha thẩn trong vườn rau chơi, được trèo cây hái khế, được ngồi giữa sân róc mía ăn... toàn chuyện cả chục năm nay... quên ko làm. Chưa kể màn cuốn xéo còn được vác cả gà lẫn gạo, cả khế lẫn rau lên xe nữa chứ! 




Ai không có quê thật buồn!:)))


Mùng 4 Tết.

Chuyện ngày cận Tết



Hôm Tết mụ osin đi "trùng tu di tích". Ấy, nói nghe kinh thế thôi chứ thật ra chỉ là cắt tóc thôi!:)
( Kể ko trùng tu cũng chả chết ai vì của đáng tội, mụ cứ 6677 thì chủ lại càng yên tâm, càng yêu chiều mới lạ nhé...hì hì...)
Biết vậy, nhưng thói đời, đàn bà ai chả cố chau chuốt lấy một tẹo. Mụ phải đẹp, nhất định thế!;))

Chỗ làm đẹp của mấy mụ đàn bà hóa ra lại là chỗ cung cấp rất nhiều kinh nghiệm, kiến thức và thông tin. Từ chuyện giá vàng lên xuống tới chuyện Chính phủ đang duyệt văn bản gì...từ chuyện nội dung mà Hội Phụ nữ phường sắp họp tới nguyên nhân vợ chồng nhà nọ hôm nay cãi nhau inh tí tỏi... Nói chung là hỗn hợp các thể loại @@

Một chị trung tuổi kể:
- Hôm qua về bà ngoại, bà nhà chị bảo mang măng mẹ nấu về mà ăn Tết. Măng lưỡi lợn nấu với móng giò đấy, ngon lắm, bỏ vào tủ lạnh rồi ăn bữa nào lấy ra từng ấy cho tiện...
Tao nghe thế, lại chả thích bỏ mẹ ra, nhưng nghĩ mẹ mình, có chết cũng ko bỏ được cái tật vun vén cho con gái, nhưng còn em dâu mình. Cái nồi măng ấy, có khi nó mua từ măng đến móng, có khi nó hì hục ngâm rửa, xào nấu hàng bao nhiêu ngày mà mẹ mình, vì thương mình mà bảo mình mang về quá nửa. Tao chả đành, mày ạ. 

Tao bảo mẹ tao: Ồi, măng con cũng nấu xong hết rồi. Ngày Tết nhà ai chả măng với móng. Mẹ cứ để đấy, Tết nhất kiểu gì nhà con chả kéo sang ăn ăn uống uống, bà còn cái gì ngon thì cứ để dành, có cái cho chúng nó đánh chén!

Rồi chị nói thêm:
Mình có phúc, sau này cũng được làm mẹ chồng, cũng phải nghĩ trước nghĩ sau một tí thì con cái nó ko phải buồn. Cái đứa con dâu mình, bố mẹ nó nuôi nấng dạy dỗ cho lớn bằng chừng ấy, rồi nó tót về nhà mình. Nó có lười hay vụng thì nó cũng thay mình hầu hạ thằng con mình chán rồi. Cả mẹ cả dâu cứ nhìn nhau một tí là vui vẻ cả làng. Nói chứ, khác nhau thế hệ, các bà bảo các bà nhịn con, thế chúng nó ko phải nhịn các bà chắc?!
...
Súc động quá!
Mình đoán chị ấy chắc cũng có bà mẹ chồng biết nhường lắm.

Chồng mình vốn ko thích cho vợ ngồi lâu ở mấy chỗ làm đẹp, chỗ ấy lắm phụ nữ, toàn buôn những chuyện chả mấy hay ho, nhưng ko phải hôm nay nghe mấy lời này cũng thấy thấm thía hay sao? 

Sống tốt về cơ bản là biết nhường nhịn.

Ngõ nắng



Nắng mùa Đông ngọt quá, ngọt tới độ sóng sánh, ấm bừng cả con ngõ nhỏ thân thuộc. Vẫn những khúc quanh, những rêu phong xưa cũ... mà mỗi lần trở về đều thấy ấm áp vô cùng. 

Bao nhiêu tấm ảnh ra đời ở chốn ấy, mãi không chán.

Này những lục, lam, chàm, tím... này thì hồng tươi, đỏ cam rộn ràng nơi tà áo. Những chú chuồn chuồn vốn tượng trưng cho sự tự do, khoáng đạt và bay bổng. Chuồn chuồn, bản thân nó vốn đã nhỏ nhắn và xinh đẹp, hài hòa.



Xuân là Đẹp. Xuân là phải vui.
Chúc nàng Đẹp luôn vui nhé!

14.2.16

Văn minh hay vệ sinh :))

Ảnh1: Internet

Hôm vừa rồi bạn zai mình đưa ảnh 2 vợ chồng lên avatar fb và dư luận ( đương nhiên ) xôn xao ghê lắm. 
Mình thì thấy chuyện rất bình thường, vì nó chỉ bất bình thường khi người ta thấy cái ảnh 2 người chả phải vợ chồng âu yếm nhau thôi :))

Cá nhân mình thấy việc người ta thể hiện tình cảm với nhau, tất nhiên tùy mức độ của mối quan hệ, để coi là văn minh hay không. 

Nếu bạn hôn ng yêu/chồng/con bạn thì đó gọi là yêu thương. Số còn lại thuộc về phạm trù... vệ sinh Biểu tượng cảm xúc smile
Người Việt mình nói riêng và người Châu Á nói chung thường không thích thể hiện tình cảm trước đám đông. Nói như một anh Tây sống lâu năm ở VN, VN có nhiều điều mà anh ấy ghét nhưng cũng có rất nh thứ mà anh muốn bê nguyên xi nó về Mĩ, vì nó là ưu điểm cần phát huy. 

Trước giờ mình vẫn hâm mộ mấy người bạn về sự ấm áp và quan tâm họ dành cho vợ/chồng. Dù bạn ko phải người giàu có hay thành đạt, thì cũng ko ai cấm bạn bày tỏ tình cảm của bạn với người bạn đời của mình. Cái gì hay thì ta nên học, và từ giờ, thay vì hâm mộ họ, mình và chồng sẽ nhắc nhau check in ở nơi mà chúng mình đi qua, những dấu mốc quan trọng trong cuộc đời... 

Việc của người thứ 3 là chụp ảnh cho thật đẹp, có thế thôi!^^

Ảnh2: My sun


Ảnh3: My idol - gia đình chị Ng Thị Yên Châu - bà chủ BB, Chauny và Cf Lọ Mọ.