Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

Tim lạc



Một phần trái tim tôi đi lạc ngoài kia,
Có ai thấy nó không, làm ơn chỉ đường về giúp?!
Ngoài kia vừa tối, vừa lạnh, vừa đầy rẫy hiểm nguy mà thiếu đi chỗ núp
Còn tôi, tôi đang lo đến run người!

Vừa hôm qua, tôi đem tim thả lên tận trên trời
Đặt nhẹ vào đám mây, vừa ấm, vừa mềm, vừa xốp...
Ngờ đâu tim giật mình vì ánh chớp
Nứt một mảnh con, tôi vội vã cất đi mà không kịp nữa rồi!

Tim tôi ơi, cây trổ nụ, đâm chồi,
Còn tôi héo hon vì buồn đau, vì kiếm tìm, chờ đợi
Ở đâu đó ngoài khoảng xanh diệu vợi,
Tim có thương tôi mà nhớ được đường về?

Qua những ngày nắng là mưa bão tràn trề
Tôi giận mình, giận ánh chớp của cơn mưa rào cuối hạ
Và tim nhé, dẫu có ở những miền đất lạ,
Tim hãy như cây, tim nhớ đâm chồi!

Tôi leo lên núi cao, bỏ lại những ngọn đồi,
Để một lần nữa chạm được vào trời xanh và khóc
Mây thương tôi mây luồn vào trong tóc
Tôi bồng bềnh với mảnh buồn trống hoác nơi tim...

___________

Lune | 18.9.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét