1. Dạo này Hà Nội mưa nhiều,
Cũng giống em, buồn nhiều anh ạ!
Có những lúc muốn bỏ đi, tới những miền xa xôi quá
Bất kể nơi đó là nắng hay mưa.
Cũng giống em, buồn nhiều anh ạ!
Có những lúc muốn bỏ đi, tới những miền xa xôi quá
Bất kể nơi đó là nắng hay mưa.
Sao em không thể an yên như những ngày xưa?
Sao không thể thanh thản lạ lùng như giọt nước rơi bên hiên nhà không ngớt?
Niềm vui dẫu không cần nhiều, dẫu chỉ cần thưa thớt
Nhưng phải đủ để người ta gắng gượng dậy sau những u buồn.
Sao không thể thanh thản lạ lùng như giọt nước rơi bên hiên nhà không ngớt?
Niềm vui dẫu không cần nhiều, dẫu chỉ cần thưa thớt
Nhưng phải đủ để người ta gắng gượng dậy sau những u buồn.
Hạnh phúc mỏng manh tựa những cánh chuồn chuồn
Bay chao nghiêng trong những chiều lộng gió
Em ước gì mình chỉ bằng cọng cỏ
Gắng để bớt âu sầu.
Bay chao nghiêng trong những chiều lộng gió
Em ước gì mình chỉ bằng cọng cỏ
Gắng để bớt âu sầu.
Ôi những ngày mưa, đứng tựa cửa buồn rầu
Em phải làm sao để giữ mình đừng thay đổi?
Phải làm sao để anh như ngày xưa, từng bối rối?
Biết yêu anh và biết để anh yêu?
Em phải làm sao để giữ mình đừng thay đổi?
Phải làm sao để anh như ngày xưa, từng bối rối?
Biết yêu anh và biết để anh yêu?
2. Dạo này Hà Nội hay mưa
Giống em, buồn quá nhiều anh ạ!
Lúc buồn người ta muốn bỏ lại những ngày nắng, mơ những miền xa xôi quá
Dẫu rằng nơi ấy vẫn mưa...
Giống em, buồn quá nhiều anh ạ!
Lúc buồn người ta muốn bỏ lại những ngày nắng, mơ những miền xa xôi quá
Dẫu rằng nơi ấy vẫn mưa...
Thực ra khi đã muốn đi, thì xá gì nơi ấy liệu có nắng hay chưa?
Giống nỗi buồn đâu chờ đợi người ta hết vui thì mới tới
Ràng buộc nào cũng lằn lên, thít chặt khiến người ta muốn nới
Đứng trong mưa sao vẫn ước một trận mưa rào?
Giống nỗi buồn đâu chờ đợi người ta hết vui thì mới tới
Ràng buộc nào cũng lằn lên, thít chặt khiến người ta muốn nới
Đứng trong mưa sao vẫn ước một trận mưa rào?
Ngày tháng cứ trôi dẫu có ở nơi nào
Sao không là anh khiến em yên lòng những ngày bão nổi?
Sao không là em của những ngày xưa khiến anh bối rối?
Sao gần cạnh nhau mà vẫn thấy mưa bay?
Sao không là anh khiến em yên lòng những ngày bão nổi?
Sao không là em của những ngày xưa khiến anh bối rối?
Sao gần cạnh nhau mà vẫn thấy mưa bay?
Mong được là mình của ngày xưa cho tới mãi mãi sau này
Dẫu em già đi và anh không còn trẻ
Chỉ cần nghĩ về nhau, thấy yên bình mãi nhé,
Rồi chúng mình cùng mặc mưa bay!
Dẫu em già đi và anh không còn trẻ
Chỉ cần nghĩ về nhau, thấy yên bình mãi nhé,
Rồi chúng mình cùng mặc mưa bay!
Hà Nội, Thu 2015.
