Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Nào cùng mặc mưa bay



1. Dạo này Hà Nội mưa nhiều,
Cũng giống em, buồn nhiều anh ạ!
Có những lúc muốn bỏ đi, tới những miền xa xôi quá
Bất kể nơi đó là nắng hay mưa.
Sao em không thể an yên như những ngày xưa?
Sao không thể thanh thản lạ lùng như giọt nước rơi bên hiên nhà không ngớt?
Niềm vui dẫu không cần nhiều, dẫu chỉ cần thưa thớt
Nhưng phải đủ để người ta gắng gượng dậy sau những u buồn.
Hạnh phúc mỏng manh tựa những cánh chuồn chuồn
Bay chao nghiêng trong những chiều lộng gió
Em ước gì mình chỉ bằng cọng cỏ
Gắng để bớt âu sầu.
Ôi những ngày mưa, đứng tựa cửa buồn rầu
Em phải làm sao để giữ mình đừng thay đổi?
Phải làm sao để anh như ngày xưa, từng bối rối?
Biết yêu anh và biết để anh yêu?

2. Dạo này Hà Nội hay mưa
Giống em, buồn quá nhiều anh ạ!
Lúc buồn người ta muốn bỏ lại những ngày nắng, mơ những miền xa xôi quá
Dẫu rằng nơi ấy vẫn mưa...
Thực ra khi đã muốn đi, thì xá gì nơi ấy liệu có nắng hay chưa?
Giống nỗi buồn đâu chờ đợi người ta hết vui thì mới tới
Ràng buộc nào cũng lằn lên, thít chặt khiến người ta muốn nới
Đứng trong mưa sao vẫn ước một trận mưa rào?
Ngày tháng cứ trôi dẫu có ở nơi nào
Sao không là anh khiến em yên lòng những ngày bão nổi?
Sao không là em của những ngày xưa khiến anh bối rối?
Sao gần cạnh nhau mà vẫn thấy mưa bay?
Mong được là mình của ngày xưa cho tới mãi mãi sau này
Dẫu em già đi và anh không còn trẻ
Chỉ cần nghĩ về nhau, thấy yên bình mãi nhé,
Rồi chúng mình cùng mặc mưa bay!



Hà Nội, Thu 2015.

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Chúng ta rồi sẽ ổn thôi







Rồi em sẽ sống cuộc đời của chị
Chỉ biết soi gương, thắp nến, đợi chờ
Ngoài khung cửa là hờ hững, ơ thờ
Và nhiều thứ chắc hẳn không thể nào mình buồn cho hết được...

Em không biết nếu mỗi chúng mình có được một điều ước
Chúng mình sẽ ước gì đây
Một ngôi nhà tỏa nắng tận chân mây?
Hay những cánh dù là là mặt đất?
Em không rõ những buổi chiều tà, những sớm mai tỉnh giấc
Sẽ còn lại điều gì mà mình không thể quên?
Đám đàn bà quanh quẩn với ước vọng không tên
Cùng những nỗi buồn ít nhiều không thể nào giải tỏa...

Thôi, bỏ lại những tháng ngày xa xưa quá
Sống hiền hòa với ít ỏi quanh đây
Đừng ước ngôi nhà xa tít tận chân mây,
Mà hãy chạm vào những niềm vui gần bên rất thực
Đôi bàn tay hôm nay làm những việc không tên nên cuối ngày đau nhức
Cần một người nắm lấy, không buông
Chiều đón con, hơi muộn nên có chút cuống cuồng
Cần một cuộc điện thoại hẹn về nhà sẽ thấy
Một tin nhắn, lâu rồi, nhưng sẽ khiến ai đó rộn ràng biết mấy
Bởi chúng mình đâu cần nhiều nhặn gì để gom lại thành những yêu thương...

Khi trên phố mùa thu vô số những đèn đường
Và nhiều niềm vui ở những nơi lấp lánh mình không thể nào biết được^^
Em chỉ nói câu này, dù rằng chị là người đi trước:
Em rồi sẽ đi qua những tháng ngày giống chị mà thôi
Nên vui đi, đừng để thời gian trôi,
Đừng chỉ biết soi gương, đợi chờ, thắp nến,
Đừng chỉ biết mong người ta sẽ đến,
Chi bằng chúng mình... tự đi?!

12.9.2015