Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Em mong anh về













Chúng mình đã bao giờ xa lâu thế đâu anh?
Để những ngày nắng hanh
Em vì nhớ anh mà đếm từng sợi tóc
Chẳng ai đếm nhung nhớ bằng những lần người ta khóc
Mà đếm nhung nhớ bằng những ngày chợt nắng vậy thôi!

Anh à, cây bàng góc phố vẫn mồ côi
Vẫn đếm từng đêm đông mưa giăng dưới ánh đèn đường hiu hắt
Nỗi nhớ làm ai đó cả đêm chỉ vài lần chợp mắt
Trời đã lại sáng mất rồi!

Em chờ anh, đếm cả những bồi hồi
Của những lần chuông reo, của những lần báo tin nhắn tới
Ai đó mở cửa và bắt gặp trong làn nắng mới
Những nhánh bàng mới trổ lớp lộc non
Rồi ai đó vội vàng chấm vào lòng một dấu son
Bởi đợi chờ hôm nay đã là kết thúc.


23.12.14





Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

Về với em đi anh!





Về với em đi anh ,
Về với em  lúc màu trời còn xanh
Trời còn nắng và em thì má thắm
Về để rơi những đoạn đường bụi bặm
Yên bình.

Về với em đi anh,
Về để nói tiếp chuyện mình
Em là chi mà dặm dài chờ anh không biết mệt?
Ngày ngắn lắm, đêm đang dần tiễn biệt.
- Đời người vốn mau trôi.

Anh à, về với em đi thôi,
Tay em lạnh, gió mùa làm tóc rối
Phải người nói đàn ông là giếng khơi nông nổi?
Bởi em cần anh để mùa ấm, gió lành.

Đêm đang xuống, sương cũng đã giăng mành
Cả em, cả ngọn đèn vẫn cùng thức đợi
Anh vì em, vì ngọn đèn, vì trăm thứ... mà đường dù ngắn hay xa diệu vợi...
Nào về, về với em!