Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Vu vơ



Mùa đông ngồi nhớ mùa hè
Mùa hè lại nhớ mùa đông ngậm ngùi.

Đi làm thì nhớ ngủ vùi
Nghỉ thì lại thức chong chong vậy mà.

Người lớn mơ một món quà
Trẻ con lại thấy rất là thường thôi.

Đông người sao vẫn đơn côi
                 Một mình vui với những miền xôn xao.

                                     Tuổi trẻ ước vọng lớn lao
                      Người già vui với nỗi niềm con con.

                                  Đông còn xa, nắng héo hon
             Thu thì đang bước khẽ khàng ngoài kia...

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Những năm tháng ấy




Bao nhiêu lần ngồi cf Trang, là bấy nhiêu lần chả biết phải chụp cái gì trong quán ấy.
Hình như lần nào cũng có chụp cái chuông này, rồi để đó, thấy nó mờ nhạt kinh khủng.
Lần này thì thích, dù nó cũng chẳng rung lên bao giờ.

... Có nhiều thứ khi ta lơ đễnh dễ dàng bị trôi tuột đi, không đọng lại gì cả. Nhất là thời gian và tuổi trẻ!

[ Thời gian hay tuổi trẻ, đều là khái niệm quý hiếm cả!:) ]


<a href="http://nhacso.net/nghe-nhac/noi-thoi-gian-ngung-lai.W15SWkFY.html" rel="nofollow">nhacso.net/nghe-nhac/noi-thoi-gian-ngung-lai.W15SWkFY.html</a>

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Chuyện từ căn bếp



Lúc buồn cứ buồn.
Lúc vui cứ vui,
Ai cũng cần biết tự sắp xếp từng ngăn cuộc sống.

Có lúc lấy niềm vui để lấp đầy khoảng trống
Có lúc hạnh phúc ngập tràn, miệng cười mà nước mắt vẫn chảy đấy thôi!

Nước cứ chảy, thuyền cứ trôi...
Từ căn gác này, ai đó vẫn hàng ngày lui cui bếp núc
Cùng nhau, ta làm nên mùi hương và vị đượm nồng hạnh phúc
Tình yêu cứ chiều đến là tỏa đi khắp mọi ngõ ngách gian phòng...

Chỉ cần thế là chúng mình đã tạm hài lòng
Như lúc bắt đầu một gia đình người ta cần học cách chấp nhận những gì mình có
Anh ạ, mùi hương sẽ bay theo gió,
Chỉ có vị đượm nồng sẽ ở lại căn gác thật lâu.

Người ta bảo muốn biết được tình nghĩa nông sâu
Chỉ cần anh nếm món ăn người anh yêu đang nấu
Em nhớ lời mẹ bạn em ngày xưa, chỉ một lời đau đáu
-Yêu người con gái nào, chỉ cần ngắm gian bếp của người ấy dù chỉ một lần thôi!

Nước vẫn chảy, thuyền cứ trôi...
Anh có muốn cùng em vào đây để xem căn bếp?

22.6.14




Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Lúc giao mùa



Em còn nhớ mùi hương hoa sữa
Thơm lừng một góc phố quen?
Từng dặm dài của ngày tháng bon chen
Có làm em, giống ta, nhớ ngày vô ưu còn đi học?

Tiếng guốc rộn cầu thang, tiếng xe đạp trên khúc đường mấp mô lọc cà lọc cọc
Mà sao cứ phải đón nhau mỗi buổi tan trường?
Ta bây giờ và cả ngày ấy, yêu lắm mỗi đoạn đường
Dẫu chỉ để đi cùng, để lặng yên.. nghe người chuyện trò ríu rít như chim hót...

Nắng, mưa, cùng những kỉ niệm sóng sánh như mật ngọt
Dưới những hàng cây, tán lá xôn xao
Thời gian cho ta đi qua những thời khắc hư hao
Nhưng vẫn giữ trọn cho mình một mùa hoa sữa...

Em ơi, mình có nên mơ trở lại tuổi thanh xuân lần nữa
Khi trên phố bắt gặp ai đó bâng khuâng lúc giao mùa?

Thứ Tư, 11 tháng 6, 2014

Sang mùa




"Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa..."
Bởi vậy tiếng ghi-ta mới buồn đến thế?
Trên sân ga, người đứng, người ngồi chờ chuyến tàu đến trễ
Ta đã quen. Chờ đợi vốn không màu.

Những tán bằng lăng cuối hạ hoa nhợt nhạt tím nhàu
Thành phố cũ giữ những điều đã cũ
Tình yêu như chú mèo cuộn tròn nằm ngủ
- Ừ , tình yêu cũng không màu.

Ta với người từ độ ấy không nhau
Có lúc bất chợt hỏi thăm qua vài ba câu chữ
Nếu không còn thương nhau thì xin em đừng giữ
Kỉ niệm cần thời gian để tìm chỗ ngủ vùi.

Hà Nội mùa này thật lắm thứ để ngậm ngùi
Nào nắng, nào gió, nào buồn vương hiu hắt
Ta có trời xanh và những chặng đường dài ngút xa tầm mắt
Bước chân đi bởi hy vọng vốn không mùa.

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Chuyện lũ chim sâu



- Mẹ, có con gì kêu ngoài kia ríu rít?
Con hỏi mẹ, nghiêng tai, rồi ngồi im thin thít
Chừng yên lặng... Lắng nghe...

Ở ngoài kia, nắng vẫn vàng hoe
Lũ chim sâu trên cây cao chuyền cành thoăn thoắt
Chuyện trò, âu yếm và mải mê góp nhặt
Từng mảnh của nụ cười, hạnh phúc, niềm vui...

Nhím lay mẹ: - Con mặc kệ lũ chim chỉ biết chạy tới chạy lui
Mẹ ơi con chỉ thích ăn cơm ít
Con không thích thịt
Con chỉ thích cà rốt thôi...

Ôi con sẻ con bé bỏng của tôi
Chắc con định biến mình thành con thỏ?
Lũ chim sâu bay ùa vào ngõ
Chúng vừa bảo rằng: Muốn lớn lên thì phải ăn cả thịt, cả rau...
Mẹ không muốn lũ chim sẻ nói với lũ chim sâu:
-Kia là hai mẹ con nhà thỏ!

:))

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

Chuyện chúng mình





- Mẹ ơi con không thích ông mặt trời
Vì ông toàn để con chói mắt
Ông làm trời nắng gay nắng gắt
Làm con toát cả mồ hôi...

- Con chỉ thích ông mặt trăng thôi
Quanh ông có đến ngàn vì sao lấp lánh
Con mong cơn mưa kia mau tạnh
Để lại được thấy ông cười...

- Ừ, vốn thật lắm bất công trên đời
Nên mới sinh ra yêu và ghét
Mẹ chỉ cười khi thấy con nói mà mặt nhăn lên, chực hét
Sẽ thế nào nếu con biết vẻ đẹp của mặt trăng được tạo nên bởi mặt trời?

Khi một chồi non xinh đẹp ra đời
Sẽ phải biết đến yêu và ghét
Phải chấp nhận nắng, mưa, bão bùng, gió rét
Dẫu chỉ để một lần trổ hoa...

Chuyện hôm nay của hai mẹ con ta
Cũng giản đơn như nụ cười hồn nhiên con vậy
Với mẹ, con mãi là ánh dương con vừa thấy
Bởi con nói yêu mẹ nhiều bằng cả trời cao.

- Mẹ thích nắng nhưng vẫn yêu mưa rào
Bởi sau mưa mọi thứ mới đẹp lên con ạ!
Con hãy ngước nhìn lên vòm lá
Sẽ thấy cả trời sao lấp ló giữa ban ngày
Con có thể xòe tay, vì-sao-ban-ngày sẽ dịu dàng cho con hứng lấy
Làm giống mẹ đi, rồi con sẽ thấy!
Mẹ yêu con nhiều.


Hè 2014

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

Về nhà



Hôm nay mẹ có chuyện buồn
Nên không nói cười nhiều như mọi ngày con ạ
Nhưng mẹ vẫn lắng nghe những câu chuyện con ríu rít sau lưng vui quá
Chợt cảm thấy nhẹ lòng vì vòng tay đang ôm lấy mẹ thiết tha.

Những chuyện cỏn con xung quanh chúng ta
Vẫn diễn ra hàng ngày con ạ
Chuyện trên trời, dưới biển... chuyện mớ rau, con cá...
Những chuyện tầm phào nhưng đủ để ngta có cớ để gây lộn với nhau...

Rồi con sẽ lớn, thời gian cũng sẽ trôi mau
Rồi con sẽ giống mẹ, sẽ buồn vui vì những đoạn đường sau lưng ta vừa bỏ lại
Chẳng có gì thuộc về con mãi mãi
Ngoài tình yêu mẹ đã và đang dành cho vòng tay nhỏ dấu yêu.

Ta về thôi, bỏ lại những dãy phố liêu xiêu
Cả những nỗi buồn không tên và những phút giây điên cuồng bận rộn
Mẹ yêu thế giới của con không mảy may tính toan, bề bộn
Bỏ lại thôi. Ta đã về nhà.

Kỉ vật hạnh phúc



Rồi một ngày bỗng gặp lại hình ảnh của con
Khi ngồi soạn lại mớ quần áo cũ
Từ lâu rồi mẹ cất trong tủ
Xếp thật gọn gàng để không bị lãng quên...

Này là đôi giày đầu tiên
Ghi dấu bàn chân con nhỏ xinh, mềm, thơm và ấm
Khi ấy con đã bước đi lẫm chẫm
Bước những bước đầu tiên, thật chậm, đầu đời...

Con là của mẹ, đóa hoa xuân rạng ngời
Trong hình hài một thiên thần bé bỏng
Thích ngậm ngón tay và hay khóc
Nhưng hễ thấy mẹ lại biết cười thật xinh...

Con gái của mẹ là tia nắng của bình minh
Cho mẹ lần đầu tiên trong đời biết đến thứ tình yêu thiết tha đến vậy
Sau này con có lớn khôn đến mấy
Vẫn là cô gái bé bỏng của mẹ mãi thôi...

Này là chiếc váy bữa con thôi nôi
Bà nội mua cho con để nàng mặc xúng xa xúng xính
Thiên thần của mẹ ưa mè nheo, trớ nôn, cáu kỉnh
Rồi cũng biết duyên dáng, điệu đà...

Cô gái của mẹ vừa mới hôm qua
Choành chọe giành đồ chơi với em và khóc
Của mẹ cái mắt, cái môi, cái mày, cái tóc...
Giống mẹ như là bố mong mỏi lúc xưa.

Mẹ có những nỗi niềm lúc ban trưa
Khi ngồi xếp lại từng ngăn kí ức
Mỗi một thứ đều có màu của hạnh phúc
Mẹ cảm ơn vì con đã đến trong đời.


Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Ngày không anh




Nếu đời em không anh
Ngày có còn là ngày không nhỉ?
Cái ý nghĩ vừa chợt tới...Chợt tối.
Em hỏi thế để làm gì?

Nếu đời anh không em
Đêm có còn là đêm huyền hoặc
Một vì sao đi vắng
Không có nghĩa là đêm kém bình yên!

Nếu đời ta không nhau
Mỗi người sẽ đi về đâu khi kẻ kia đối với mình không còn là ngã rẽ
Ta biết lấy gì san sẻ
Cho cái gọi là buồn đau?

-Tiếc là ta không nhau
Ngày vẫn là ngày như thế!