Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Những món quà Thu

Hà Nội giờ đang là mùa thu - cái thời khắc khiến người ta sống nhiều với những nhung nhớ, những bồi bồi từng có trong kỉ niệm.
Nhắc đến Thu-Hà-Nội là nhắc đến những màu sắc và hương vị làm nên nỗi nhớ dịu dàng...

Tác giả Mark Lowerson từng tâm sự, Hà Nội vào thu luôn có một sức quyến rũ bất tận đối với ông, không chỉ bởi cảnh sắc thiên nhiên, những cơn gió se se lạnh mà còn bởi 'say' hương cốm làng Vòng.

" Đã bao giờ bạn nghĩ đến việc tặng ai đó một món quà rất đỗi giản dị, thể hiện những cảm xúc chân thật và lòng biết ơn của bạn mà không hề mang ý nghĩa vật chất? Hãy bỏ qua những gói quà được bọc trong giấy bóng kính, thắt những dải ruy băng nhiều màu sắc đẹp đẽ. Bạn có nghĩ tới việc mình tự tay làm món quà đó cho người mình yêu quý, vẽ một bức tranh, nấu một bữa ăn và nghĩ đến việc làm này có ý nghĩa với người nhận như thế nào.

Và nếu như người thân của bạn thực sự thích thú với văn hóa ẩm thực và những câu chuyện về sản vật và con người, tôi có một gợi ý tuyệt vời cho bạn: đó là cốm mùa thu của Hà Nội.
Được gói trong lá sen xanh với những đường gân nổi, chắc chắn người nhận quà sẽ vô cùng ngạc nhiên và thích thú với những hạt cốm xanh nõn, thơm dịu, vị ngọt mát gói ở bên trong. Hãy kể cho người thân của bạn về câu chuyện của cốm Hà Nội, về ngôi làng nơi những hạt gạo đặc biệt này ra đời, về những cơn gió mùa thu mát dịu báo hiệu mùa thu hoạch đã tới, về những đôi tay thoăn thoắt của người nông dân, về nhịp điệu rộn ràng của những chiếc chày, chiếc cối nhịp nhàng lên xuống.
Tôi đảm bảo với bạn rằng người nhận món quà này sẽ rất xúc động và trân trọng tấm chân tình của bạn"( Trích bài viết về cốm làng Vòng - Stickyrice Blog ).

Bên cạnh màu xanh của cốm "đã thấy ngất lên mùi thơm dịu hiền của lúa non xanh màu lưu ly đặt trong những tàu lá sen tròn cũng xanh muôn muốt màu ngọc thạch" ( Miếng ngon Hà Nội - Vũ Bằng ), mùa thu đem cái nắng hanh vàng nhộm cho những thứ quả óng màu của nắng: quả chanh đào, lựu đỏ hay quả táo mèo hây hây má thắm.
Những thứ quả này chín rộ cũng là lúc mùa thu tràn ngập khắp phố rồi!




Tôi nhớ ngày còn bé, trên những tán cây cao cuối vườn, cây hồng đến mùa này chỉ còn trơ lại cành mà treo đầy những quả. Khi bất chợt bắt gặp sắc lá chuyển màu, lấp lánh trong cái nắng chiều rực rỡ, ngẩng lên cây đã ngó thấy những quả hồng bắt đầu ngả vàng. Thế là ta tự nhủ: Mùa đẹp nhất trong năm đã đến!

Hồng đỏ, hồng giòn làm mâm cỗ Trung thu tròn đầy màu sắc. Rồi hương vị của thứ quả này được bàn tay ai đó khéo léo làm thành thứ mứt hồng giữ được quanh năm mà vẫn dẻo thơm, tròn vị.




Mùa chanh đào cũng khéo léo nhằm trúng tiết thu.
Mùa chanh cũng ngắn như mùa thu vậy, thường chỉ kéo dài khoảng tháng 8, tháng 9. Mùa bắt đầu cũng là lúc bắt đầu có chanh đào nhưng phải từ giữa mùa trở đi, chanh mới già và mọng quả. Vỏ quả màu vàng hanh, chứa nhiều tinh dầu, ruột màu hồng đào đẹp mắt.


Chanh đào ngâm đường phèn-mật ong là thứ quà homemade tặng người thân, bạn bè thật tuyệt bởi nó có màu vàng óng, sóng sánh của nắng thu; có mùi thơm của mật ong và vị tê tê của tinh dầu, vị chua thanh tinh tế... Miếng chanh lúc ấy se lại, không còn vị chua gắt hay đắng nữa, mà giống hệt một miếng ô mai chanh đậm chất Hà Nội, sẽ khiến người được tặng phải nhớ đến rất lâu sau đó.

Hoa lựu là màu hoa báo hiệu mùa hè nhưng quả lựu lại là thứ quả đặc sắc của hanh vàng nắng thu.
Cứ tới mùa, người ta nô nức quẩy gánh hàng rong đầy ắp những quả khắp 36 con đường phố cổ.
Một chút thảnh thơi để ngồi bóc, tách từng quả thành những hạt trong veo, nhẩn nha nếm cái ngọt man mát một cách tỉ mẩn. Một chút thời gian để ép thành một ly nước mát trong tiết thu có nắng thật đấy nhưng không gắt gao mà vẫn mát mẻ, trong lành mỗi sớm.


Thứ nữa là táo mèo, một loại quả đặc sản của vùng cao. Chắc không phải mình tôi từng tự đặt ra câu hỏi: Hà Nội là nơi nào mà hội đủ mọi sản vật khắp miền hay ho, tài tình đến vậy?

Quả Táo mèo nhỏ xinh, màu hơi vàng hoặc ửng đỏ. Người ta nói rằng " nó mang đủ sắc thái của cuộc sống: mới nhìn thì ngon ngon, khi vừa ăn thì chát đắng, nuốt vào thì bình thường, ngồi chơi một tí thì ngọt nhẹ...chỉ cần nếm một lần sẽ thấy mùi vị vương vấn mãi..." ( Ký sự 365 ngày - Liêm Trinh )

Sở dĩ tôi gộp Táo mèo vào những kí ức Thu-Hà-Nội bởi tới mùa, thứ quả ấy được bày bán la liệt trên vỉa hè, trên sạp hàng các chợ ở Hôm, chợ Đồng Xuân, chợ đầu mối Long Biên...

Thứ quả này thật lạ!

Táo mèo ra hoa vào mùa xuân, từng chùm trắng như hoa mận, nở bung trên những thân cành khẳng khiu. Từ khi trổ hoa cho đến lúc hái quả là 9 tháng; vượt qua mưa, nắng, gió, băng... và quên đi những ngày khoác tấm áo trắng xinh đẹp lúc ra hoa, phủ sự tinh khôi cho cả vùng núi rừng, quên đi những ngày mưa gió dập vùi, cố chắt chiu lấy chút dư vị ngọt thơm, đắng chát...
Ai đó nói thời gian ở đồng bằng đo bằng công việc, bằng tuần, bằng tháng... còn nhịp thời gian trên đỉnh núi cao kia, chỉ được tính bằng những mùa hoa, mùa quả... đơn giản và tự nhiên như chính những con người nơi đó. Thứ quả vùng cao đổ về xuôi để mùa thu được kết nối bằng mùi hương là vậy.



Nhắc đến thu Hà Nội mà không nhắc đến một mùa sấu chín thì thật là thiếu sót. Hoa sấu trắng muốt từng chùm nơi đầu cành, nhỏ li li ẩn mình trong sắc xanh dày của lá. Hoa có mùi thơm; cái hương thơm mà ngửi kỹ còn thấy cả vị chua như khi ta cạo sơ lớp vỏ vậy. Sấu xanh non được ngâm đường, dùng làm đồ ăn, thức nấu; còn sấu già chín tới chỉ cần nạo chút vỏ mỏng bên ngoài, rồi cầm con dao nhỏ, lượn một vòng tròn quanh lớp thịt, khéo léo chạm vào cái hạt bên trong là được một lớp cùi chua chua ngọt ngọt; thêm chút muối ớt thì cứ để " miếng ngon nhớ lâu" tan ra trong cảm nhận ...

Tôi lại nhớ ngày bé xíu, cứ tới mùa sấu chín, bà ngoại tôi gọt sấu thành từng khay, bày bán ở gánh hàng nước dân dã của bà. Bà tôi khéo lắm! Khéo từ lúc chọn sấu vừa chín tới, quả to, vàng đều chuyển thành nâu nhạt... cho tới lúc xắt khoanh, thịt quả vẫn được ôm tròn quanh cái hạt ngon lành, thơm tho... Bà tôi mất lâu rồi nhưng những kỉ niệm về bà, chỉ cần chạm nhẹ vào là trở lại sống động vô cùng.



Với những sản vật, trái chín trên tay, mùa thu mang nhiều hương sắc và yêu thương quá! Dẫu chẳng đi xa mà mỗi lúc chợt ùa về trong lòng mỗi người là một cái gì đó khó gọi tên, chỉ biết rằng ở đâu đó, khoảng cách không gian-thời gian, khoảng cách hiện tại-quá khứ, đô thị-vùng cao sẽ không còn nữa.

Bạn có giống tôi, sẵn có tình yêu với Hà Nội, có yêu không những món quà Thu?


Ảnh Taomeomommy, Lune.

Hà Nội, Thu, 2014.


Bài đã đăng trên Emdep.vn - Tháng 10.2014

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

Chanh đào - Món quà của mùa thu

Mùa chanh đào thường ngắn, thường chỉ kéo dài 1-2 tháng trong năm, khoảng tháng 8-9. Bắt đầu mùa thu là bắt đầu có chanh đào nhưng phải từ giữa mùa trở đi, chanh mới già và mọng quả. Chanh đào có vỏ màu vàng hanh, chứa nhiều tinh dầu, ruột màu hồng đào rất thơm và đẹp mắt.
Năm nào tới mùa, mình cũng làm vài lọ cho nhà dùng.
Thỉnh thoảng, món quà homemade này có thể tự tin đem biếu tặng người thân, bạn bè.


Thường mình ngâm 1 lọ chanh đào là 1 kg chanh với 1 kg đường phèn500ml mật ong. Nếu lượng ngâm ít hay nhiều hơn thì cứ tỉ lệ đó chia ra.
Chanh đào nên chọn quả già dày vỏ, sẽ chứa nhiều tinh dầu, ngon hơn là chanh non.
Chanh đào rửa thật sạch, bỏ núm và để ráo nước. Có thể dùng khăn sạch lau khô từng quả, để đảm bảo chanh khi ngâm không bị nổi bọt/váng, gây lên men và hỏng.


Ngâm chanh có 2 cách.
Cách thứ nhất là thái ngang quả chanh thành lát mỏng. Cách này chỉ sau 1 tháng là có chanh dùng.
Cách thứ hai là khía dọc quả hoặc dùng tăm xâm xung quanh quả chanh, không thái. Cách này làm chanh lâu ngấm đường hơn, khi ăn phải dùng dao hoặc kéo cắt nhỏ ra, nhưng bù lại sẽ giữ được lâu năm.
Mình hay làm theo cách đầu vì ngoài việc dùng để ngậm ho khi thay đổi thời tiết, nhà mình thích dùng nước chanh đào nóng vào mùa đông hoặc uống lạnh với đá bào vào mùa hè, đều tuyệt cả!


Lọ ngâm chanh rửa sạch, tráng nước sôi và lau khô. 
Xếp chanh vào lọ, cứ một lớp chanh lại một lớp đường phèn vụn, cho đến hết. 
Mình thường để những cục đường phèn to vào sau cùng, để nó tạn chậm và đủ nặng, làm cho những lát chanh không bị nổi lên trên. 
Một số người sẽ cho luôn mật ong từ công đoạn này ( hoặc không ngâm đường phèn mà chỉ ngâm hoàn toàn với mật ong ). Nhưng mình không làm vậy, mình sẽ đậy nắp lọ lại, để vào nơi khô mát chừng 5-7 ngày sau mới cho, để mật ong dậy mùi.
Nếu công đoạn làm sạch, làm khô quả và lọ cũng như ngâm đủ lượng đường cần thiết như đã nói ở trên thì thứ quả gì bạn ngâm không bao giờ bị lên men hoặc phải mở lọ để hớt bọt như nhiều người đã hướng dẫn trên mạng. Nó vừa mất thời gian, vừa làm ảnh hưởng đến chất lượng đồ ngâm khi tiếp xúc nhiều với không khí.


Sau 5-7 ngày , lát chanh bắt đầu se lại. Nước chanh và nước đường ngập miệng  tới miệng lọ. Mình đổ mật ong vào và đậy kín nắp, tiếp tục ngâm chừng 1 tháng thì có thể đem dùng.


Nước chanh đào và táo xắt hạt lựu

Sau 1 tháng, nước chanh đào có màu vàng óng, sóng sánh như mật; có mùi thơm của chanh-mật ong; có vị chua-ngọt thanh của đường phèn, vị tê tê của tinh dầu vỏ chanh. Miếng chanh se lại, không còn vị chua gắt hay đắng nữa, mà giống hệt một miếng ô mai... Ngon lắm!;)

Mình gọi chanh đào là một trong những món quà của mùa thu.



09.2014


Có nắng ở trên cao



Có những người cả đến và đi đều lặng lẽ
Có những ngày mưa dấm dứt mãi không thôi
Có những vết mực gột rửa mãi không trôi
Có những buồn thương chưa qua mà đã tiếc...

Ta thấy gì qua những tầng mây biếc?
Em thấy gì qua muôn vạn ngày trôi?
Lòng còn vui thì cứ bồi hồi thôi
Kẻo rồi muộn, mùa thu trôi đi mất!

Còn nỗi buồn, tôi xin em hãy cất,
Để mùa thu hôm ấy được tràn đầy
Mỉm chút cười đưa tôi đến chân mây
Ở cạnh tôi trong muôn vàn gió ấm.

Ở dưới kia,thế giới bằng cái chấm
Vẫn nhiều người lặng lẽ đến, rồi đi
Trên thiên đường không có sự chia ly
Không có cả buồn đau hay mất mát...

Ta ở trên mây, cùng gió trăng, ta hát.



20.09.2014



Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

Những mảnh đêm buồn




Viết cho những người ghét cay ghét đắng đợi chờ


Chúng ta đã đánh đổi những giờ khắc bên nhau
Bằng những mảnh niềm vui ở nơi này, nơi khác
Cuối cùng thì bao diêm cũng chỉ còn những vệt quẹt hằn trên vỏ nâu xước xát
Còn những đốm đèn lại mờ khuất mãi phía xa...

Tuổi trẻ, hạnh phúc và mơ ước của chúng ta
Sẽ trượt dài rồi dừng lại ở đâu anh nhỉ?
Giống như nhiều người hay ước mơ xa xôi có nghĩ
Hạnh phúc chỉ lưng chừng, luôn quanh quất đây thôi?

Em nhìn anh, ánh mắt chạm vào vành môi
Yêu thương của em, nhung nhớ của em, sao nghĩ đến là tim đau đến thế?
Có gì đâu, một tuần vài đêm về trễ
Cũng đủ làm em hết yêu anh rồi!

Góc cầu thang, bậc thềm lạnh, trong bóng tối... em ngồi
Nhìn ra xa đếm ánh đèn đường ngược xuôi chớp tắt
Em cũng giống nhiều người đàn bà ngồi đếm đèn đêm mà hiu hắt
Rồi tự hỏi, có bao nhiêu cuộc tình đang lặng lẽ chết ngoài kia? *

Anh à, lúc bóng tối đổ xuống, em cần ai đó thật bình thường để sẻ chia
Em lo ngày mai, biết đâu bất ngờ, em sẽ chết
Liệu anh hối hận, khóc thương được bao lâu khi ngày tháng chúng mình được bên nhau đã hết?
Vậy, đừng chần chừ. Hãy quay về và nói yêu thương em ngay đi!



17.9.14

* Ý thơ: Mẹ Green.


Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

Đêm lặng yên rồi



Chúng mình chẳng giận nhau lâu được đâu anh
Bởi từ sáng tới khuya ai cũng lắng nghe tiếng bước chân của người kia anh nhỉ?
Những lúc buồn, mỗi người trôi theo một dòng suy nghĩ
Mỗi con sông một nguồn, rồi vẫn đổ về biển cả đấy thôi!

Lúc giận dỗi hình như thời gian không cả trôi
Một ngày... hai ngày... Sao mà lâu đến vậy?
Anh có nghĩ những gì mình cần làm là cho nhau thấy
Chừng ấy thời gian một mình đã quá đủ rồi không?

Những ngày tan làm về sớm để tựa cửa ngóng trông
Đợi tiếng ai đó dừng xe, mở cửa và lũ trẻ con ùa ra đón ngõ...
Giờ là tiếng bước chân khẽ dừng trước cửa phòng, chút ngập ngừng thoảng như làn gió
Đêm lặng yên... Anh ạ, giận thế đủ rồi!

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

Cho ta 30




Phụ nữ 30 thường có những nỗi sợ không tên...
Sợ gió,
Sợ mưa,
Sợ già,
Sợ xấu,
...
Nhưng người yêu những người phụ nữ 30 của mình thì cái gì tròn bằng củ ấu?
Đẹp là đẹp trong con mắt lúc đang yêu.

Ngày liêu xiêu...
Tháng liêu xiêu...
Những bụi mờ của những ngày nông nổi, dại khờ sẽ vội vã qua đi hết
Tuổi 30 bảo người trẻ đừng vội vàng nói đến cái chết,
Tình yêu mới có thể chia lìa...

Người đàn ông của cuộc đời cũng chẳng buồn nắm tay, chỉ khẽ bảo: " Nhìn kìa!..."
( Đấy, tiết kiệm đến cả cái nắm tay và từ " Em" như trong sách vở )
Mặt trời mọc, rồi lặn, cho hết một ngày dang dở
Để sớm mai thức dậy, người nằm bên cạnh vẫn là người mà anh hết mực yêu thương.

Mưa, nắng và những chuyện ẩm ương
Vẫn mãi mãi chẳng bao giờ hết
Sống vì những gì đáng sống, đừng lo đến hồi kết
Hạnh phúc là được loanh quanh trên đường khắp mọi ngõ ngách thương yêu.

Ngày liêu xiêu...
Tháng liêu xiêu...
Hãy cứ đẹp trong mắt những người yêu mà cố tình vờ làm ra hờ hững.


10.09.14

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Có những niềm vui















Có những niềm vui vốn chẳng có tên,
Nho nhỏ thôi, nhưng cựa quậy không ngừng trong ngực
Đã qua rồi những ngày hè chói chang, nóng nực
Một sáng yên lành, góc phố đắm mình trong thanh thản tiếng chuông...

Mình đạp xe, chạm thật nhẹ vào những sợi nắng buông
Nắng làm óng những lọn tóc, những góc phố, những con đường thưa lá
Thành phố ơi, ta vốn dĩ yêu người nhiều quá!
Bởi điều gì không rõ dáng hình mà lúc nào cũng run rẩy, rưng rưng...

Hà Nội mùa này thoáng nhớ một người dưng
Thương yêu cũ gửi vào trong lòng phố
Nắng mùa thu gieo vào lòng câu đố
Bởi lẽ gì mà sớm ấy bỗng vui?

5.9.14