Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

Hà Nội và em



Em giống như là Hà Nội,
Đang vui nói buồn được ngay
Bên nhau được một ít ngày
Lại xa cách dài đằng đẵng.

Hà Nội những ngày em vắng,
Cứ nắng rồi mưa được ngay
Đương nắng vàng, bỗng heo may
Cái hiên cũ xào xạc gió.

Hà Nội những ngày bỏ ngỏ,
Vì thiếu vắng đi một ai
Lúc xa chẳng cần đúng sai
Chỉ mong gần thêm chút nữa.

Hà Nội chỉ còn một nửa,
Còn một nửa đi lung tung^^
Để tìm mảnh ghép cuối cùng
Ấm trong những ngày chợt gió.

Hà Nội mong chờ em đó,
Có muốn về ngay không thôi?
Em là Hà Nội của tôi
Thoắt nắng mưa ngay được đấy!

Hà Nội của tôi có thấy,
Trời chuyển lạnh rồi đấy không?
Nắng thu làm má thêm hồng
Heo may nói gì thêm nhớ?

Dẫu biết chỉ là cái cớ,
Để mong em về, vậy thôi
Cứ là Hà Nội của tôi
Sáng nắng chiều mưa, em nhé!;)


Minh Anh.

Nhớ nhà



Mẹ,
Con muốn về
Dù chỉ đứng lặng lẽ sau nhà
Và rất muốn một lần gục đầu vào vai áo Mẹ.

Mẹ,
Con viết những dòng này khi nước mắt rơi khe khẽ
Nếu được, hãy bảo con phải sống ra sao?
Con phải sống thế nào,
Để người đời yêu con chân thành hơn hả Mẹ?

Không chỉ một lần, con ước mình còn bé,
Chỉ để vui cười, không phải nghĩ xa xôi
Những giấc mơ thuở lũn cũn vừa mới đây thôi,
Ước được lớn để đi xa hơn mái nhà của Mẹ...
- Con xin lỗi, giờ con biết sai rồi!

Cái cây Mẹ chăm giờ cũng đã nảy chồi
Sẽ học cách biết che mưa che nắng
Sẽ học cách nuốt cay đắng vào lòng trĩu nặng
Biết chở che cho những bé bỏng dấu yêu...

Con biết con còn phải học nhiều điều,
Học để vui, để mỗi ngày đều là hạnh phúc
Những buồn đau, những lo lắng, những ảo tưởng dễ làm người ta ngã gục,
Tin con đi, con sẽ cố gắng mà!

Những lúc con buồn, lòng vẫn hướng về nhà
Nơi ấy là bình yên dưới hiên nhà của Mẹ
Hãy cùng Cha, khỏe mạnh mỗi ngày Mẹ nhé!
Để lúc buồn đau, con có chỗ tựa vào.


Hà Nội, mùa Đông 2015.

Minh Anh.