Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015
Nhớ nhà
Mẹ,
Con muốn về
Dù chỉ đứng lặng lẽ sau nhà
Và rất muốn một lần gục đầu vào vai áo Mẹ.
Mẹ,
Con viết những dòng này khi nước mắt rơi khe khẽ
Nếu được, hãy bảo con phải sống ra sao?
Con phải sống thế nào,
Để người đời yêu con chân thành hơn hả Mẹ?
Không chỉ một lần, con ước mình còn bé,
Chỉ để vui cười, không phải nghĩ xa xôi
Những giấc mơ thuở lũn cũn vừa mới đây thôi,
Ước được lớn để đi xa hơn mái nhà của Mẹ...
- Con xin lỗi, giờ con biết sai rồi!
Cái cây Mẹ chăm giờ cũng đã nảy chồi
Sẽ học cách biết che mưa che nắng
Sẽ học cách nuốt cay đắng vào lòng trĩu nặng
Biết chở che cho những bé bỏng dấu yêu...
Con biết con còn phải học nhiều điều,
Học để vui, để mỗi ngày đều là hạnh phúc
Những buồn đau, những lo lắng, những ảo tưởng dễ làm người ta ngã gục,
Tin con đi, con sẽ cố gắng mà!
Những lúc con buồn, lòng vẫn hướng về nhà
Nơi ấy là bình yên dưới hiên nhà của Mẹ
Hãy cùng Cha, khỏe mạnh mỗi ngày Mẹ nhé!
Để lúc buồn đau, con có chỗ tựa vào.
Hà Nội, mùa Đông 2015.
Minh Anh.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét