Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015
Chúng ta rồi sẽ ổn thôi
Rồi em sẽ sống cuộc đời của chị
Chỉ biết soi gương, thắp nến, đợi chờ
Ngoài khung cửa là hờ hững, ơ thờ
Và nhiều thứ chắc hẳn không thể nào mình buồn cho hết được...
Em không biết nếu mỗi chúng mình có được một điều ước
Chúng mình sẽ ước gì đây
Một ngôi nhà tỏa nắng tận chân mây?
Hay những cánh dù là là mặt đất?
Em không rõ những buổi chiều tà, những sớm mai tỉnh giấc
Sẽ còn lại điều gì mà mình không thể quên?
Đám đàn bà quanh quẩn với ước vọng không tên
Cùng những nỗi buồn ít nhiều không thể nào giải tỏa...
Thôi, bỏ lại những tháng ngày xa xưa quá
Sống hiền hòa với ít ỏi quanh đây
Đừng ước ngôi nhà xa tít tận chân mây,
Mà hãy chạm vào những niềm vui gần bên rất thực
Đôi bàn tay hôm nay làm những việc không tên nên cuối ngày đau nhức
Cần một người nắm lấy, không buông
Chiều đón con, hơi muộn nên có chút cuống cuồng
Cần một cuộc điện thoại hẹn về nhà sẽ thấy
Một tin nhắn, lâu rồi, nhưng sẽ khiến ai đó rộn ràng biết mấy
Bởi chúng mình đâu cần nhiều nhặn gì để gom lại thành những yêu thương...
Khi trên phố mùa thu vô số những đèn đường
Và nhiều niềm vui ở những nơi lấp lánh mình không thể nào biết được^^
Em chỉ nói câu này, dù rằng chị là người đi trước:
Em rồi sẽ đi qua những tháng ngày giống chị mà thôi
Nên vui đi, đừng để thời gian trôi,
Đừng chỉ biết soi gương, đợi chờ, thắp nến,
Đừng chỉ biết mong người ta sẽ đến,
Chi bằng chúng mình... tự đi?!
12.9.2015
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét