Fb nhắc về mấy quả cóc chín tầm giờ này năm ngoái. Lại đọc Bụp viết về guốc gỗ, bỗng thấy nhớ những ngày dạo bé. Mùa này nắng giòn, hồng xiêm chín nhiều...
Ngày đó, bác đem con chó trên nhà bà ngoại Bive về nuôi vì nó dữ quá, trên ấy lại sát khuôn viên nhà trẻ, sợ nó cắn ngta. Nó vốn là con chó con trong đàn chó nhà bà nội, lông vàng và tròn ủm. Nuôi nhốt lâu ngày khiến nó lạ người, trở nên cáu bẳn và cục tính. Lúc nó trở lại cũng vẫn là con chó lông vàng, tròn ủm nhưng to lớn, vạm vỡ hơn cả mẹ nó khi trước, bởi nó là một con chó đực.
Công nhận là nó dữ.
Buổi trưa, mình sang bà, cứ hễ chạm nhẹ vào cổng là nó hộc lên một tiếng và lao ra như tên bắn. Nhìn cái dáng nó lao ra, với cái vẻ hùng hổ, nhe cái hàm đầy răng đang độ sung sức... Cha mẹ ơi, nó chỉ làm một tợp thì mình toi!!!
Thế nên chỉ chạm vào cửa thế thôi, chưa vào vội. Thằng béo đang đà chạy, lao vào cổng đang còn đóng, hai chân chồm lên cánh cửa đánh “ rầm ” một cái, ko sủa ông ổng như mấy con chó kiểu như chỉ để dọa dẫm, mà nó gầm ghè, hằn học. Có lần mình đứng gần cửa quá, bị thằng béo xô vào, cánh cổng đập vào đầu đau điếng. Để nó nhận ra người nhà cũng phải mất một lúc gọi tên nó, cho nó nhận ra.
Thằng béo nghe tiếng quen thì lững thững quay vào. Mình chưa bị nó đớp lần nào nhưng nhìn cái mắt nó gườm gườm, cái kiểu gầm ghè tận trong cổ họng như vẫn còn bực bực mà ko nhịn được, phải cố lằn nhằn... thì vẫn làm ngta sợ són mẹ ra quần đi đc :(
Vào được đến nhà, cứ ở trong nhà thì ko sao, hễ cứ nhón chân đi ra sân là lại 1 lần thằng béo hộc lên, lao ra... Kinh ba đời!@@
Nhiều lần như vậy, mình nhận ra một điều: thằng béo quen tiếng guốc gỗ. Thế là cứ sang đến bà, mình xỏ đôi guốc gỗ là tha hồ đi ra sân ko làm nó phải nhọc mình.
Đôi guốc gỗ thô mộc, quai cao su rất bình thường nhưng tiếng guốc gỗ thì rất đặc biệt. Mỗi bước đi là một lần lộc cộc thành 2 tiếng rõ rệt, tạo nên bởi hai bước chân, mà bước nào đặt xuống trước cũng tạo ra âm thanh mạnh và trầm. Bước sau, nếu đi vội sẽ là một nốt hơi cao và mảnh. Nếu bước thật khẽ sẽ là một cái thở dài xao xuyến... Mỗi bước đi tạo ra âm thanh đã đành, chỉ khẽ một cái xoay người, cũng tạo ra tiếng động. Những lúc như thế, mình để ý thấy thằng béo chỉ khẽ dỏng tai lên, rồi lại cụp ngay xuống, mắt lim dim nằm yên ổn ở góc sân.
Sân nhà bà rộng, đầy nắng. Những khoảng rợp là bóng của cây hồng xiêm cao lêu nghêu, quả lạo xạo cát mà lúc còn khỏe bà hay bảo mình trèo lên hái. Những năm sau này, bà ốm nhiều, cây hồng cũng bớt quả dần...
Nhiều lúc, nhìn quả chín cuối mùa rất nhiều suy tư nhưng vô cùng ấm áp.
Nhiều lúc, cũng rất nhớ bà và mau nước mắt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét