Hôm nay, chị bạn phụng phịu "bán than" về việc những cái cây trong vườn nhà bị bố chị ấy lần lượt chặt hết. Bố chị, một-thanh-niên-70-tuổi nhất định không chịu vào hội phụ lão chỉ vì cái hội ấy toàn... người già :)))
Thay vào chỗ những cái cây ăn quả là những giò phong lan rừng vẫn khiến thanh-niên-70 tuổi đủ kiên nhẫn chờ đợi chúng thi thoảng trổ hoa trong khi cô gái 40 cau có bực mình :))
Thực ra, khi còn trẻ, người ta kiên nhẫn trồng những cái cây ăn quả lâu năm giống như việc người ta có dư giả thời gian để không nóng lòng đòi thu hoạch.
Thời gian trôi đi, cái cây sẽ lớn. Lúc người ta sẽ già yếu đi cũng là lúc cái cây cho những hy vọng ngọt bùi... Chị bạn tiếc những cái cây là vì thế; phần nữa là tiếc cái mảnh vườn tuổi thơ có hình bóng người mẹ mất sớm, những cái cây gắn với kỉ niệm về góc sân, về khoảng trời của nhớ.
Vườn nhà mình có đủ thứ, nào na, xoài, cóc, khế... mùa nào thức nấy. Mảnh vườn con của bố năm nào cũng cho quả đều. Bởi thế, chị bạn nói gì, mình hiểu cả!
Cây chặt cũng chặt rồi, thích thì trồng lại, miễn là cứ để vườn phong lan được kiên nhẫn trổ hoa.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét