Có một chuyện mà giờ mình mới biết, hóa ra mình thích chụp ảnh lâu rồi, từ hồi lớp 5, khi bố mang về 1 cái máy film. Mình với em gái mang nhau ra đám hoa cúc mình trồng, chụp choẹt các kiểu... cảm giác rất thú vị.
Khi ta xem ảnh chụp của một ai đó, tức là ta đang nhìn thế giới xung quanh bằng "con mắt", bằng cách cảm nhận thế giới của họ. Cùng một không gian ấy, nhưng mỗi ng có cách nhìn nhận khác nhau, nó phản ánh vào ảnh họ rất khác nhau.
Khi lướt flickr, nếu nhấn like từ 5 tấm ảnh của cùng 1 người liền 1 mạch thì chắc chắn mình sẽ follow người đó, ngta gọi là hợp gout ^^
Có những người chụp ảnh như dòng tự sự, ảnh đơn giản thôi, hoặc vui, hoặc buồn nhưng đầy cuốn hút. Những bức hình với nội dung đơn giản mà bố cục thấm đẫm tâm tư, tình cảm... màu sắc trầm buồn hoặc vô cùng hớn hở. Một chị bạn đánh giá ảnh mình theo cách thứ 2. Một cậu bạn đánh giá mình theo cách thứ nhất. Thật vui quá!:))
Thực ra, người chụp ảnh mà có người xem và thích ảnh mình như kiểu "fan cuồng" không nhiều, nếu không nói là rất ít, nghĩa là tấm nào họ chụp/cách họ nhìn cái gì cũng hợp ý mình vậy; có vài NAG bạn bè cho mình cảm giác đó.
Trở lại cái máy ảnh của bố, nó bị lãng quên và loạt ảnh mình chụp em gái cũng ko bao giờ được biết tới, vì khi đó, cái máy ko hề được lắp film.Biểu tượng cảm xúc colonthree
Bố là người rất biết xây giấc mơ cho người khác, một đứa trẻ như mình khi đó vốn chỉ cần có thế thôi.
Cách người ta " bỏ" thứ khiến mình yêu quý vào trong một khuôn hình ô vuông bé xíu xiu bằng đốt ngón tay út... tiếng màn trập đánh "xoạch" một cái... tiếng máy kêu khi lên film khi kết thúc xong một kiểu...
Một đứa trẻ yêu màu sắc nhưng ko hề biết vẽ, nó sẽ có cách học cho giỏi môn Văn hoặc tự mày mò chụp ảnh.
Một anh nhạc sỹ tay ngang với những ngón đàn vô cùng mê hoặc thủ thỉ tồ tệch rằng ngoại hình anh ko đẹp nên anh buộc phải gây chú ý bằng một cây đàn tinh xảo đến tuyệt vời.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét