Hôm Tết mụ osin đi "trùng tu di tích". Ấy, nói nghe kinh thế thôi chứ thật ra chỉ là cắt tóc thôi!:)
( Kể ko trùng tu cũng chả chết ai vì của đáng tội, mụ cứ 6677 thì chủ lại càng yên tâm, càng yêu chiều mới lạ nhé...hì hì...)
Biết vậy, nhưng thói đời, đàn bà ai chả cố chau chuốt lấy một tẹo. Mụ phải đẹp, nhất định thế!;))
( Kể ko trùng tu cũng chả chết ai vì của đáng tội, mụ cứ 6677 thì chủ lại càng yên tâm, càng yêu chiều mới lạ nhé...hì hì...)
Biết vậy, nhưng thói đời, đàn bà ai chả cố chau chuốt lấy một tẹo. Mụ phải đẹp, nhất định thế!;))
Chỗ làm đẹp của mấy mụ đàn bà hóa ra lại là chỗ cung cấp rất nhiều kinh nghiệm, kiến thức và thông tin. Từ chuyện giá vàng lên xuống tới chuyện Chính phủ đang duyệt văn bản gì...từ chuyện nội dung mà Hội Phụ nữ phường sắp họp tới nguyên nhân vợ chồng nhà nọ hôm nay cãi nhau inh tí tỏi... Nói chung là hỗn hợp các thể loại @@
Một chị trung tuổi kể:
- Hôm qua về bà ngoại, bà nhà chị bảo mang măng mẹ nấu về mà ăn Tết. Măng lưỡi lợn nấu với móng giò đấy, ngon lắm, bỏ vào tủ lạnh rồi ăn bữa nào lấy ra từng ấy cho tiện...
Tao nghe thế, lại chả thích bỏ mẹ ra, nhưng nghĩ mẹ mình, có chết cũng ko bỏ được cái tật vun vén cho con gái, nhưng còn em dâu mình. Cái nồi măng ấy, có khi nó mua từ măng đến móng, có khi nó hì hục ngâm rửa, xào nấu hàng bao nhiêu ngày mà mẹ mình, vì thương mình mà bảo mình mang về quá nửa. Tao chả đành, mày ạ.
- Hôm qua về bà ngoại, bà nhà chị bảo mang măng mẹ nấu về mà ăn Tết. Măng lưỡi lợn nấu với móng giò đấy, ngon lắm, bỏ vào tủ lạnh rồi ăn bữa nào lấy ra từng ấy cho tiện...
Tao nghe thế, lại chả thích bỏ mẹ ra, nhưng nghĩ mẹ mình, có chết cũng ko bỏ được cái tật vun vén cho con gái, nhưng còn em dâu mình. Cái nồi măng ấy, có khi nó mua từ măng đến móng, có khi nó hì hục ngâm rửa, xào nấu hàng bao nhiêu ngày mà mẹ mình, vì thương mình mà bảo mình mang về quá nửa. Tao chả đành, mày ạ.
Tao bảo mẹ tao: Ồi, măng con cũng nấu xong hết rồi. Ngày Tết nhà ai chả măng với móng. Mẹ cứ để đấy, Tết nhất kiểu gì nhà con chả kéo sang ăn ăn uống uống, bà còn cái gì ngon thì cứ để dành, có cái cho chúng nó đánh chén!
Rồi chị nói thêm:
Mình có phúc, sau này cũng được làm mẹ chồng, cũng phải nghĩ trước nghĩ sau một tí thì con cái nó ko phải buồn. Cái đứa con dâu mình, bố mẹ nó nuôi nấng dạy dỗ cho lớn bằng chừng ấy, rồi nó tót về nhà mình. Nó có lười hay vụng thì nó cũng thay mình hầu hạ thằng con mình chán rồi. Cả mẹ cả dâu cứ nhìn nhau một tí là vui vẻ cả làng. Nói chứ, khác nhau thế hệ, các bà bảo các bà nhịn con, thế chúng nó ko phải nhịn các bà chắc?!
...
Súc động quá!
Mình đoán chị ấy chắc cũng có bà mẹ chồng biết nhường lắm.
Mình đoán chị ấy chắc cũng có bà mẹ chồng biết nhường lắm.
Chồng mình vốn ko thích cho vợ ngồi lâu ở mấy chỗ làm đẹp, chỗ ấy lắm phụ nữ, toàn buôn những chuyện chả mấy hay ho, nhưng ko phải hôm nay nghe mấy lời này cũng thấy thấm thía hay sao?
Sống tốt về cơ bản là biết nhường nhịn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét