Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

Một mình



Anh ôm em một lát được không?
Khi mà ngoài kia chỉ toàn là mưa gió,
Cái lạnh len vào áo em, khăn em... và má em rét buốt,
Đôi chân đủ tất mà tê dại như thiếu anh lúc này...
Anh, giá anh xin nghỉ hẳn một ngày
Cả ngày dài chỉ ôm em và ngủ
Những phù phiếm thế đã là quá đủ,
Em cần anh một hôm như cả chín vạn ngày
Như sự thật lúc này,
Em lặng lẽ trùm chăn và khóc
Nỗi buồn len lén như cái lạnh chạm vào sợi tóc
Em dùng tay cào nên ê buốt đấy phải không???
Anh à, chiều tan làm anh về sớm được không?
Em cần ai đó để dựa vào mỗi khi em muốn khóc
Có những ngày đến thở thôi cũng thành khó nhọc
Chỉ bởi em giờ có một mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét