Thứ Tư, 9 tháng 3, 2016

Ai rồi cũng phải lớn lên




Mẹ ơi, con lớn rồi!
Hết tập đi, tập đứng, tập ngồi,
Tập cả cách nhìn lại mình trong gương mẹ ạ!

Con của mẹ những chiều đông lạnh giá,
Cầm cốc trà chỉ để ấm bàn tay,
Trà giống rượu làm người ta chộn rộn một lúc rồi say
Giống những chuyện bất ngờ, cũng chỉ đủ khiến con một chốc giật mình ngơ ngác
Con người ta vốn thích buông lời tai ác
Rồi chẳng quan tâm xem người khác phải nghĩ gì...
Mẹ, con biết mà, thôi cứ kệ họ đi!
Cũng giống khi chạm vào đám lá khô, việc của chúng là không ngơi xào xạc 

Biểu tượng cảm xúc smile
Một ngày lạnh, ôm cốc trà, ngắm trời buồn man mác
Con thấy ấm lòng vì còn có những người thân
Yêu thương quanh đây, vốn dĩ thật gần...
Bởi thế nên ai cũng cần có một nơi để lòng nương náu.

29.2.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét