Sau những đợi chờ vô nghĩa
Ta biết phải làm gì đây?
Chỉ chừng đó thôi
Là đủ rồi anh ạ
Những lỗi lầm khiến người ta buồn bã
Đôi lúc, ở anh bỗng dưng thừa thãi sự vô tình.
Em lặng thinh
Không phải chỉ vì em giận
Anh tỉnh bơ dù nét mặt rất biết giả vờ hối hận
Chỉ chừng đó thôi?
Chỉ chừng đó thôi,
Thì không đủ với em, anh ạ
Nếu cứ nghĩ chỉ bằng vài lời quấy quá
Em còn yêu thì rồi sẽ lại bỏ qua
-Ừ, nói dối có sao? Miễn không chết người là được...
Làm tràn ly, những chuyện đôi khi chỉ bằng giọt nước
Sau nỗi buồn là vài ba vết xước
Tim rỗng vì chợt nhận ra người ta cần nhiều thứ thật mông lung...
Em tự hỏi, liệu anh có còn muốn đi chung
Con đường khi xưa mình cùng nghĩ về hạnh phúc
Còn gì tệ hơn người ta cùng nhau vượt bao khó khăn rồi đến lúc
Chạm được vào, rồi vì vài thứ phù phiếm lại buông lơi...
Ta ru mình bằng câu hát à ơi
Chỉ biết rằng khi không còn thiết tha thì mỗi người còn gì để mà trông đợi
Cảm xúc là thứ ngoài tầm tay với
Em sợ rồi một ngày yêu dấu lỡ ngủ quên...
Nỗi buồn không bao giờ có tên
Yên bình vốn lặng lẽ như là lá cỏ
Tin, yêu giống như là ngọn gió
Còn, chỉ vì muốn giữ lại. Hay thôi?!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét