Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015
Ngày cận Tết
Vì sung sướng và mãn nguyện nên mình phải nán lại, uống tách trà trước khi đi ngủ.
Hôm nay, lần đầu tiên trong đời, người đàn ông quan trọng thứ n trong cuộc đời mình ( vì là họ bất phân thắng bại ), đã cùng mình, dọn dẹp tới lúc bước sang ngày mới một cách vui vẻ, nhiệt thành.
Thành công này là của mình vì rằng sau 2/3 ngày dành cho việc nấu nướng thì khoảng thgian còn lại cái lưng, cái tay cần được nghỉ ngơi và thư giãn... thế nhưng, mỗi người một tay dọn nốt cái tổ ấm sau khi bọn trẻ đã ngủ say.
Nói như stt của một bạn là Ăn Tết/chơi Tết, nghĩa là dành thời gian nghỉ để làm những việc ngày thường vì bận rộn chưa làm được, đi những nơi mà ngày thường quấy quá chưa ghé qua... thảnh thơi với sách, với phim, với nhạc... Cũng nên như thế lắm chứ!
Tương lai mình cũng sẽ gắng làm vậy! Cuộc sống về cơ bản là sự tự chủ để làm mình ( và người xung quanh mình ) vui và hạnh phúc.
Chỉ là lúc này mùi trà ấm quá, vị trà ngọt nhẹ... cái hương thơm làm lòng thanh thản, nhẹ nhàng. Mình muốn dành lúc ngồi lại như thế này, ngắm nhìn lại không gian quen thuộc vừa được làm cho tươi mới và mỉm cười vì công việc được san sẻ. Có những cái cũ kĩ mà thân thương lạ lùng!
Cũng nên dùng những thời khắc của năm cũ, nói cho hết những nỗi niềm của cánh phụ nữ. Họ cần lắm sự sẻ chia, động viên của người họ yêu thương. Cái họ nhận, có lẽ, chỉ là một phần rất nhỏ ( và tất yếu ), nhưng bù lại, họ sẽ có sức mạnh để làm được nhiều điều vĩ đại.
Hôm nay, người phụ nữ của bạn có cười không? Nếu cô ấy khóc, thì là vì buồn hay vì hạnh phúc? Ta đã cùng nhau đi bao lâu trên con đường ấy? - chả quan trọng, quan trọng là ta làm gì để thể hiện tình yêu thương, để người ấy cảm thấy cái mình cho đi đã được đền bù xứng đáng.
Chúc cho ngày mai, ai đó hôm nay đã buồn sẽ lại mỉm cười!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét