Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Nhật ký của một người ốm

Ốm nên rảnh.
Những lúc như thế này tự nuông chiều bản thân bằng cách cho phép mình lười biếng.

Rồi chán. Rồi mò lên gác vơ vẩn tưới mấy cái cây, cầm kéo cắt mấy cái lá héo, rồi cầm máy chụp góc nọ xó kia...
Tại rảnh mà!:)

Rảnh nên cho phép mình ôm điện thoại xem một lượt cái page bếp...
Cha mẹ ơi... ngta đảm dữ dội luôn... Mọi người nấu giỏi, chụp ảnh cũng giỏi luôn. Bởi thế like hàng loạt, follow hàng loạtBiểu tượng cảm xúc smile

Đang rảnh thì mẹ gọi điện hỏi mai có về không? Chắc mẹ lại định hỏi: "...mai muốn ăn gì, mẹ nấu" đấy... Con mẹ chỉ kịp nói " con ốm " đã lại nghe mẹ bảo " ừ, thế mai khỏe hẵng về!"...

Thằng con nằm bên cạnh mơ ngủ ôm choàng tay qua cổ, rồi gác cái chân ngang bụng mẹ luôn. Cái mùi trẻ con thơm thơm phả ra từ da nó.... nhớ nhiều lúc nó xoa dịu tình hình bằng cách thốt lên: " mẹ đừng quát mắng con như thế!" ^^

Ờ, con trai gì mà nói chuyện điện thoại với mẹ cứ ngọt như mía lùi ý, nghe giọng nó cứ ngỡ nó của 4 năm về trước...
...

Ảnh tập làm phút-sờ-tai-lít, xấu - đẹp gì cũng tống tất vào đây :)

























P/s: Chắc mai mình phải khỏi ốm thôi, nhỉ?! Ở ko nhàn quá, sinh hư thì chết!:))

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét