Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015
Cà phê mỗi tuần
Này chị, thỉnh thoảng chúng mình cũng phải cà phê
Buôn dăm câu chuyện lê thê dài cả nghìn năm không hết
Về cái đám bắt chúng mình yêu chúng đến phát mệt
Lại cả chuyện mai sẽ nấu món gì...
Chị cho em xem ảnh ngày con gái có thì
Mái tóc chị dài, đen và mượt
Cả nụ cười, dáng còn son, tha thướt
- Cũng mấy chục năm rồi, nhưng vẫn đủ để em nhận ra chị, phải không?
- Ừ, ngày con gái má chúng mình hồng
Bởi vậy, chồng chúng mình mới cho mình chạy tọt vào tim hắn
Nói như mẹ của bạn em thì chưa biết đứa nào là người may mắn
Bởi chúng mình cũng là ngọc, là vàng của bố mẹ mình đấy thôi!
Thỉnh thoảng chúng mình nên cà phê, kệ cho thời gian trôi
Cho đám chúng mình yêu phải chờ đợi mình thêm ít phút
Suốt cả tuần mình chăm đám ấy từng ly, từng chút
Thì một khoảng thời gian ta tự thưởng cho mình liệu có đáng là bao?
Mùa đông ngoài kia vẫn có nắng xôn xao
Ở trong này là những tách cà phê chạm vào nhau ấm nóng
( Cà phê một buổi dù là lâu hay chóng
Thì chúng mình vẫn phải đứng trước gương ).
Này chị, này em, đôi má vẫn hường
Và ánh mắt , bàn tay... dừng lại ở màu son thắm đỏ
Chỉ đôi câu, mình thì thầm, to nhỏ...
Một chút thời gian để chị hay em vẫn là mình của những lúc xưa.
[Mùa Đông - 2.2.2015 ]
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét