Đêm qua, của đáng tội, mình đã biết thế nào là bóng đè ^^
Vẫn biết nó là một dạng rối loạn giấc ngủ, kiểu như ác mộng, thường xuất hiện ở những người mới ốm dậy, cơ thể suy nhược... Ừ, mình cũng đang ốm đây!:'(
Thêm nữa, đêm qua, trước khi ngủ quên ở phòng sách, mình có trót dại xem một đoạn clip khám nghiệm hiện trường Biểu tượng cảm xúc tongue
Mình ko mê tín nhưng cảm giác mạnh đúng là nên thử một lần cho biết !:))
Cái lần mình mới vừa sinh Nhím ở viện, nằm phòng 2 người nhưng trong khi mình rất khó ngủ thì bà bạn đẻ giường bên ngáy to muốn té xỉu.
Lần đó cũng là lần đầu tiên mình biết thế nào là bị dựng giường. Hà hà... Cái món này ai đi viện đều có nghe kể nhưng lần đó mình nếm mới biết chứ! Đại khái ngta bảo là bị ng chết đòi cái giường họ nằm lúc nhập viện ý, nghe ghê ghê ah...
Cảm giác bị dựng giường cũng giống như mình rơi vào trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, người nằm dán chặt xuống giường mà thấy cái giường nó bị dựng dậy 90° vậy.
Cảm giác bị dựng giường cũng giống như mình rơi vào trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, người nằm dán chặt xuống giường mà thấy cái giường nó bị dựng dậy 90° vậy.
Mình lúc đó nửa tin nửa ngờ, bụng bảo dạ: " Tao ko sợ đâu, mày muốn làm gì thì làm!" Kế đó, mình ngọ ngoạy thử ngón chân cái. Uầy... mình nhìn thấy ngón chân mình đang cựa quậy luôn kìa!^°^
Xong rồi cảm giác đó hết luôn tức thì.
Xong rồi cảm giác đó hết luôn tức thì.
Đêm qua thì khác! Mình bị bóng đè tới hai lần.
Lần đầu, mình lơ mơ... cảm giác bị ghì chặt xuống bởi một thứ vô hình... chới với... và cô độc.
Cha mẹ ơi!
Ừ thì vùng vẫy nhé! Nhìn xung quanh xem có gì khác lạ ko nhé!
Đèn ngủ vẫn bật, kính vẫn đeo... ( vì rằng ngủ quên mà ) nhưng mọi thứ mơ hồ... mình ko cựa nổi mà cái bóng giống như có ai đó đang cúi xuống... nhưng không đủ gần để chạm được vào mình. Cảm giác này ko qua đi, sao mình thấy nó lâu đến vậy nhỉ???...
Cha mẹ ơi!
Ừ thì vùng vẫy nhé! Nhìn xung quanh xem có gì khác lạ ko nhé!
Đèn ngủ vẫn bật, kính vẫn đeo... ( vì rằng ngủ quên mà ) nhưng mọi thứ mơ hồ... mình ko cựa nổi mà cái bóng giống như có ai đó đang cúi xuống... nhưng không đủ gần để chạm được vào mình. Cảm giác này ko qua đi, sao mình thấy nó lâu đến vậy nhỉ???...
Mãi rồi nó cũng hết.
Mình định thần lại, cái bóng hồi nãy ko còn. Mình ko sợ ma. Nhưng sức khỏe tồi thật, mình chưa khi nào bị thế này cả.
Thế rồi mình nằm xuống, tính ngủ tiếp xem sao, dù gì thì mình chưa ngủ được mấy...
Lại một lần nữa.
Nó tiếp tục ghì chặt lấy mình, cảm giác ngạt thở, nặng nề... Mình nghe cả tiếng mình đập xuống cái giường. Mình muốn gọi chồng ở ngay kia thôi, nhưng ko sao cất lời lên được...
Nó tiếp tục ghì chặt lấy mình, cảm giác ngạt thở, nặng nề... Mình nghe cả tiếng mình đập xuống cái giường. Mình muốn gọi chồng ở ngay kia thôi, nhưng ko sao cất lời lên được...
[ Ôi điên quá, mai dậy mình phải cho một trận mới được, vợ đêm hôm trốn đi mất chồng chả hay biết gì. Hay thật!:)) ]
...
Lâu quá... Cái cảm giác đáng sợ, chỉ là đáng sợ khi ta chẳng thể làm gì được cả.
Lâu quá... Cái cảm giác đáng sợ, chỉ là đáng sợ khi ta chẳng thể làm gì được cả.
Lúc mọi thứ qua đi, mình bò dậy, tắt đèn phòng sách và lên phòng mình ngủ một mạch tới sáng.
Giấc ngủ này ngon quá, ko hề mộng mị.
Giấc ngủ này ngon quá, ko hề mộng mị.
------------------
Mình vẫn chỉ nghĩ rằng giấc mơ đó cũng giống như những khó khăn, hãy giải quyết nó một mình trước khi ai đó giơ tay ra giúp. Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi!
Kinh nghiệm cho thấy, dù không sợ thì cũng ko nên ngủ một mình sau khi xem phim kinh dị, trừ khi bạn đang làm công tác pháp y!:)
Sức khoẻ là thứ cần quan tâm nhất khi ngủ không ngon, khốn thay, nó lại là thứ ta cần để có ngày hôm sau khỏe mạnh.
Tuy nhiên, tối nay cần có hội nghị gia đình về chủ đề nâng cao công tác tuần đêm và quản lý nhân khẩu, nhỉ?!:)))

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét