Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014
Những mảnh đêm buồn
Có một vài thứ đã rơi
Sau mỗi khuya chuệnh choạng từ taxi bước xuống
Tiếng mở khóa, tiếng đẩy cửa nghe chừng luống cuống
Để đón người vừa trở về hay vội vã ra nhặt những thứ đã rơi?
Những năm tháng cũ sờn, xa tít mù khơi
Đã ngờ rằng thường người ta dễ quên đi những lời thề trong gió bão
Không phải trong lúc đớn đau, lúc bi ai, ảo não...
Mà là những lúc yên bình.
Đêm lặng thinh,
Khóc cho một vì sao vừa sinh ra đã chết
Không phải cái gì không còn cũng giản đơn là hết
Sống là day dứt không ngừng...
Nếu không vì điều gì thiêng liêng thì cũng xin đừng,
Đừng lấy niềm tin, lấy Tình yêu, lấy niềm vui của những người quanh mình ra mà đánh đổi
Tình yêu làm gì có lỗi
Và Hạnh phúc là Tự do cả loài người vốn khao khát đấy, phải không?
Những người đàn bà hóa đá chờ chồng
Em gắng chờ, nhưng không thể mất cả nghìn năm để đợi chờ vô vọng
Em mở cửa. Đêm lấp lánh đèn nhưng tuyệt nhiên không tiếng động
Liệu có thể tìm ra những mảnh tình yêu, mỗi đêm khuya, đã rớt lại bên đường?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét