Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Mùa nhớ



Ta nhớ biển bằng nỗi nhớ mùa đông
Nhớ con còng cong cả mình trước gió
Những ngày mùa đông ai đó đội mưa ra đồng cất vó
Và lũ trẻ đón mẹ về bằng những tiếng hò reo...

Ta nhớ biển bằng đuôi mắt khẽ nheo
Của những-người-vợ mùa-đông trông chồng đi làm ăn xa xứ
Gió vi vút đầu ngọn tre làm nên cấu tứ
Thành bài ca trời nổi gió đón Đông về...

Con gái miền biển cắn nhẹ lọn tóc thề
Không phải mùa nắng mà hanh hao bởi gió
Nụ cười lấp lánh át nỗi buồn đám cỏ
Ta tự hỏi lòng, vẫn còn có nụ cười, sao biển lại mồ côi?

Ta gửi cho biển một nỗi nhớ xa xôi
Bởi biển mùa đông càng cô đơn rất lạ
Người đồng bằng đón mùa bằng hàng cây thay lá
Biển chẳng có gì, vẫn chỉ biết xôn xao...

Đứng trước biển mùa này chỉ có mình với trăng cao
Vì gió, vì lạnh, vì gì? - Mà muôn đời thấy mình nhỏ bé?
Đứng trước biển thấy lòng cồn cào nhớ Mẹ
Nhất là lúc nắm bàn tay lạnh mỗi độ gió mùa sang, lúc Đông về.


2014

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét