Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Người thầy đầu tiên




Ngẫm ra bố mẹ là người thầy đầu tiên của mỗi người.

Người-thầy-đầu-tiên dạy ta những gì cần thiết nhất, cơ bản nhất về vật chất và tinh thần. Cũng chính họ, người giúp ta xây nên những ước mơ nhỏ bé hoặc lớn lao; cùng ta trong những khó khăn, đau đớn... chỉ để chia sẻ, gánh bớt... không chút nề hà.

Người-thầy-đầu-tiên luôn hiện diện trong mọi chặng đường ta đi, có mặt trong mọi sự kiện trọng đại của cuộc đời ta. Có ai khác hơn họ mà mỗi thành công, nụ cười, hạnh phúc... của ta lại giá trị như của họ?

Người-thầy-đầu-tiên dám hy sinh vì ta không chút đắn đo, do dự, không cần đến học phí hay đền đáp. Cũng chính họ, trao cho ta đến tận cùng những gì họ có: kiến thức, sức lực hay vật chất.

Cha mẹ là những Người thầy vĩ đại.

Một điều duy nhất mà tôi thấy rõ, cái mà những Người thầy trong đời ta, đặc biệt là những người-thầy-đầu-tiên mang tới cho ta, để ta biết tự xoay xở cuộc đời mình... cốt lõi của nó chỉ là ý thức và lòng tự trọng. Có nó, ta biết tự lo cho mình, tự biết giới hạn suy nghĩ và hành động của mình trong một chừng mực nhất định.

Hôm nay, tôi ngồi đây, viết những dòng chữ này, tôi không dám mơ tưởng sẽ làm được cái gì lớn lao cho con cái mình. Tình yêu nằm trong cái áo, cái quần tôi chuẩn bị cho con mỗi ngày đi học; trong bữa ăn tôi nấu cho con, gắng bên nhau nhiều nhất có thể... Mỗi người chỉ cần làm tốt phần việc của mình đã là sống có trách nhiệm với bản thân, với gia đình. Tôi, đơn giản, chỉ mong có vậy!

Cảm ơn những Người-thầy-đầu-tiên của tôi!

Cảm ơn bố mẹ đã cho tôi cuộc đời này!

20.11.14

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét