Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

- Lỗi tại mình là đàn bà, em nhỉ?




Khép cửa phòng lại đi em
Kệ ngoài kia tiếng người ta rì rầm hối lỗi
Đã lâu rồi, những lời hứa đã không còn tuổi
Liệu em còn đợi mong gì?

Em ạ, cái cây kia như cô gái có thì
Nó trổ lá, trổ cả hoa từng cành thao thiết
Dẫu ai đó vừa nói lời nhớ nhung da diết
Liệu em có còn kiên nhẫn đợi đếm ngày lấy quả được không?

Khép cửa phòng lại đi em, cô gái đã có chồng
Thôi thì cứ để gió ở bên ngoài kia lầm lỗi
Chỉ ngày mai thôi, người ta sẽ lại nói những lời không tuổi
Và em - thiếu nữ chẳng còn son, ngày ngày sẽ chỉ biết đợi chờ...

Cả tôi và em, cả những ánh đèn tỏ rồi mờ
Chúng mình là đàn bà, đều được dạy rằng phải biết bao dung và tha thứ
( Biết đến bao nhiêu và bao lâu cơ chứ? )
Trời thì mãi xanh và xa...

Biết bao mùa lá, rồi bao mùa hoa...
Mỗi người đàn bà như chúng mình có đếm được bao nhiêu lần khép cửa?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét