Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Xuân vẫn nồng



Nỗi thất vọng có vị gì hả anh?
Hình như có vị của trái chanh,
Cả vị hanh hanh nồng như mắc mật
Những lời nói dối lẫn những điều chân thật
Lẫn vào mưa gió bộn bề...

Ngày căn phòng kia chờ ánh sáng ùa về
Xua đi cái nồm ẩm của mưa phùn những ngày Xuân sắp hết
Em bỏ đi chậu hoa của mùa xưa đã chết
Gieo những mầm mới lên và lặng lẽ đợi chờ...

Thế giới của nhau thường có những bất ngờ
Những chuyện hôm nay mà trước kia có bao giờ mình nghĩ
Em đóng cửa căn phòng, tránh xa những gì ầm ĩ
Và thiết tha ngày cũ đã chết rồi!

Đừng giở nhật ký, đừng ngắm ảnh xưa... cũng đừng cả bồi hồi
Những chồi xanh hôm nay không phải của những mùa Xuân xưa đã chết
Không có gì vĩnh cửu, không có nghĩa là sẽ hết
Những mùa Xuân, từ phương trời khác, vẫn còn.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét